Thứ năm, 9/10/2014, 08:48 (GMT+7)

Cô đơn ư, sao phải sợ?

Có phải chỉ cần mở lòng ra, yêu thương nhiều hơn, mỉm cười nhiều hơn, sẻ chia nhiều hơn rồi mọi cảm giác trống trải sẽ được lấp đầy và cô đơn sẽ tan biến?

Yến Mèo

Trước đây, tôi rất sợ cô đơn. Cả cái loại cô đơn khi ở một mình hay cô đơn khi giữa chốn đông người đều khiến tôi sợ đến phát khiếp.

Tôi sợ phải ở một mình trong phòng kín bởi chẳng có cách nào ngăn cản những suy nghĩ mà tôi đang chạy trốn ùa về bám lấy tôi. Rồi tôi sợ cái cảm giác cô đơn lạc lõng giữa đám đông, khi mọi người vui vẻ cười đùa còn tôi thì hoài nghi tất cả và thu mình vào cái vỏ bọc an toàn của bản thân. Tôi sợ, rất sợ cô đơn.

Sau này, nỗi sợ hãi đó dường như không thuyên giảm khi tôi bắt đầu khóc vì cô đơn. Nếu như trước đây tôi chỉ bó gối nhìn vô thức vào khoảng không trước mặt rồi suy ngẫm và dằn dặt thì nay tôi lại bật khóc với nó. Nếu trước đây tôi chỉ cảm thấy chút lạc lõng giữa đám đông thì dạo này, giữa chốn đông vui và người người cười nói, tôi thấy khóe mắt mình cay cay và có giọt nước lạ lăn trên má.

"Vì sao?" - tôi tự hỏi chính mình rồi bắt đầu đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho cảm xúc hay cho số phận nhưng dường như tất cả mọi lý do tôi viện ra đều chỉ là vỏ bọc cho cái lý do lớn nhất là một niềm tin vỡ vụn và một trái tim sứt mẻ vì đau thương.

girl2-6794-1412818375.jpg

Hóa ra, vì bản thân tổn thương nên ta thường có cảm giác hoài nghi và lạc lõng. Có ích gì đâu khi xung quanh đông người nhưng lòng mình không mở, có ích gì đâu khi bản thân cần một khoảng lặng mà trái tim thì quá nhiều điều để thổn thức trong cái khoảng không trầm lắng ấy. Cứ thế, ôm một vết thương và loay hoay với nó chỉ khiến bản thân tôi cảm thấy cô đơn đến cùng cực.

Phải làm sao đây? Tôi lại tự hỏi chính mình. Có phải chỉ cần mở lòng ra, yêu thương nhiều hơn, mỉm cười nhiều hơn, sẻ chia nhiều hơn rồi mọi cảm giác trống trải sẽ được lấp đầy và cô đơn sẽ tan biến? Có phải chỉ cần tắt máy tính đi, mang dép vào và bước ra đường với nụ cười thật tươi và tấm lòng rộng mở thì bình yên sẽ tìm đến, sẹo sẽ liền da và đau thương sẽ thuộc về dĩ vãng? Có phải chỉ cần như vậy không, để ta có thể thốt lên: Cô đơn ư! Sao phải sợ?

Vài nét về tác giả:

Bài của tôi xuất phát từ chữ "cảm"... Chữ của tôi xuất phát từ chữ "tâm"... Tôi không viết ra những lý thuyết sáo rỗng mà tôi viết dành cho những tâm hồn biết cảm thụ và lắng nghe. Với trăm ngàn khẩu vị khác nhau, tôi vẫn hy vọng món ăn tinh thần của mình ĐỦ để chạm đến tim người thưởng thức - Yến Mèo.

Bài đã đăng: Muốn làm đàn ông tốt, trước hết đừng lăng nhăng, Ngoại tình là đúng hay sai, Ranh giới của gái hư, Bất hạnh của phụ nữ nằm ở cái miệng của chính họ.

Ý kiến bạn đọc ()