Đời buồn của người đàn bà bán dâm giá 20.000 đồng

'Những ngày ấy, tôi nghĩ người ta coi thường mình quá nên mới mặc cả. Nhưng sau rồi tôi nghĩ lại, sự nhục nhã thì làm gì có giá cả', chị cay đắng nói.

Thứ bảy, 13/12/2014, 12:16 (GMT+7)

Đã ngoài 50 tuổi, từng 7 lần phải vào trại phục hồi nhân phẩm nhưng người phụ nữ này vẫn không thể nào nhấc chân ra khỏi cái nghề nhơ nhớp ấy. Không chồng, không con, không mảnh giấy tờ hay tấc đất cắm dùi, người đàn bà ấy đã chua chát kể lại cuộc đời đầy nước mắt của mình.

Câu chuyện về cuộc đời Nguyễn Thị Sáu, một gái bán dâm “hết thời” đang cư ngụ tại khu vực xã Thủy Phù (thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên Huế) có thể là một chuyện buồn, một nốt trầm trong cung bậc cảm xúc của người nghe, nhưng lại là điều rất đỗi bình thường, thậm chí là tẻ nhạt đối với gái bán dâm và đội quân bảo kê trên vùng đất nóng bỏng về tệ nạn mại dâm này.

Trò chuyện với người lạ, người phụ nữ này cứ một hai gọi tôi là “cán bộ”, xưng “em” như cái cách xưng hô mà đã rất nhiều lần vào trại khiến Sáu đã quen. “Cán bộ cứ gọi em là Sáu, vì em là con thứ 6 trong nhà. Đừng gọi tên thật của em nhé!”, chị bắt đầu câu chuyện.

Nhìn thân hình rệu rã và đôi mắt đầy những vết chân chim của Sáu, không ai có thể nghĩ rằng, trước đây người phụ nữ cũng là một trong những gái bán hoa đắt giá, dập dìu khách vào ra. Nếu nhìn vẻ bề ngoài sẽ không ai dám nghĩ đấy là gái bán dâm, vì dáng người gầy gò, cách ăn mặc quê mùa, ánh mắt lúc nào cũng cụp xuống và khuôn mặt già nua ở cái tuổi ngoài 50. Bây giờ, chị đã vào cái tuổi “hết đát” của cái nghề bán thân nuôi miệng, nhưng những ám ảnh còn lại của những ngày tháng ấy vẫn hiện rõ.

20k.jpg

Sau nhiều năm làm gái bán dâm, chị Sáu quyết định bỏ nghề, đi làm thuê để nuôi sống mẹ già và bản thân.

Giọng nặng trĩu và ngắt quãng, chị Sáu kể nghe câu chuyện tình đầu, và đó cũng là nguyên nhân đẩy đưa chị vào con đường này. Chị lớn lên trong sự thiếu thốn cả tình cảm lẫn vật chất, dường như không có điều kiện để giao lưu rộng rãi với bạn bè. Chị cũng chưa khi nào nghĩ đến chuyện yêu đương,vì phải dành thời gian và tâm trí để dưỡng bệnh cho mẹ.

Nói là dưỡng bệnh chứ thực ra chị cũng chỉ lo được miếng cơm hàng ngày chứ chưa bao giờ lo cho mẹ được viên thuốc. Vì ngày đó thì những giỏ cua, mớ cá đồng cũng chẳng thấm vào đâu với số tiền bạc trăm cho mỗi lần mẹ đi viện. Trong lúc đi làm thuê, chị Sáu đã gặp một chàng trai quê ngoài Bắc. Không bao lâu, trái tim chị bị rung động bởi sự săn sóc của người con trai ấy. Không một chút nghi ngờ hay đắn đo, chị đã tình nguyện hiến dâng cái ngàn vàng cho người yêu sau nhiều lần người yêu “đòi hỏi”.

Gần một năm sau, cái gì đến cũng phải đến, chị Sáu đã mang thai. Chị cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ đến việc mình sẽ được làm mẹ và một đứa bé sẽ chào đời, vì thế đã bàn với người yêu việc đăng ký kết hôn để chuẩn bị cho việc sinh con. Nhưng sau nhiều lần bàn chuyện cưới xin, Sáu đều nhận được sự im lặng. Rồi đến một ngày đầy cay đắng khi sáng dậy, chị phát hiện người yêu đã bỏ đi biệt tăm, thay vào đó, một lá thư mặn đắng để lại trong chiếc giỏ xe. Vừa giận bạn trai, vừa thương và lo cho mẹ, chị Sáu bỏ con, tặc lưỡi đưa chân làm nghề mại dâm.

Chị Sáu chia sẻ: “Lần đầu tiên không bao giờ quên đối với tôi. Đấy là lần đầu tiên tôi làm gái cho một vị khách đã ngà rượu. Tôi đã nghiến răng để vượt qua cái lần đầu tiên ấy để được ông khách boa cho 50.000 đồng. Sau vài lần tiếp khách, tôi nghĩ rằng sẽ cố gắng làm một thời gian để kiếm tiền nuôi con và trả nợ cho mẹ, đến một lúc nào đó thì sẽ bỏ nghề. Nhưng rồi chẳng hiểu vì sao tôi cứ trượt mãi trên con đường ấy và không thể nhấc chân ra được".

Để mẹ già và mọi người không phát hiện ra, chị Sáu thường phải hẹn khách đến một địa điểm nào đó, bởi chị sợ bị bắt thì xấu hổ. Kể từ đó, Sáu dấn thân vào nghề. Mấy chục năm hành nghề, chị đã 7 lần bị bắt và bị đưa đi trại phục hồi nhân phẩm. Nhưng chỉ được một thời gian chị lại ra đứng đường, rồi lại bị bắt. Vòng quay số phận cứ thế luẩn quẩn mãi.

Ngồi trò chuyện về cuộc đời mình, chị Sáu khóc và thổ lộ hết những ê chề của phận người đàn bà từng một thời lạc lối. Câu chuyện sau một lúc e dè thì người phụ nữ này cũng nói chuyện cởi mở hơn bằng sự ngắt quãng pha lẫn với những tiếng nức nở.

Mẹ chị Sáu năm nay hơn 80 tuổi và đã yếu lắm. Bà sinh được có 6 anh chị em, cha của chị đã ly dị mẹ rồi lấy vợ khác. Giọng chùng xuống và như nghẹn lại, chị giải thích: “Ở nhà nghèo khó quá, nên mới hơn 20 tuổi tôi đã phải bươn ra ngoài đường mà sống, rồi bập vào cái nghề này lúc nào không hay. Ngày xưa có nhan sắc thì còn đông khách. Chứ sau này già rồi, da nhăn nheo rồi thì họa hoằn lắm mới có người hỏi tới nên cái giá của tôi cũng rẻ mạt lắm!”.

Theo lời người phụ nữ này kể, sau mấy lần bị truy quét, chị vẫn đứng đường, nhưng cái giá ban đầu giờ chẳng còn nữa vì người ta chê già, chê xấu, có những lần "tàu nhanh", Sáu chỉ lấy 20.000 đồng đủ cho một đĩa cơm bình dân lót dạ buổi tối.

“Có lẽ việc bán dâm là lối thoát duy nhất trong lúc ấy để tôi có thể được nuôi con và chăm sóc người mẹ già mang bệnh tật. Những ngày ấy, tôi nghĩ người ta coi thường mình quá nên mới mặc cả. Nhưng sau rồi tôi nghĩ lại, sự nhục nhã thì làm gì có giá cả? Mình có may mắn thì kiếm được nhiều tiền, không may thì phải đánh đổi nhân phẩm với đồng tiền rẻ mạt thôi...”, chị giãi bày.

Chị bảo, thời son trẻ có ngoại hình xinh đẹp, lại cao ráo, dễ thương nên khách tìm đến rất đông, phần lớn là cánh lái xe đường dài, một số thanh niên quanh vùng và có cả những công nhân xa nhà đang làm việc tại địa phương.

Sáu cho biết: “Mấy chục năm vùi đầu vào vùng lầy này, ngay cả mẹ tôi cũng không biết tôi làm cái nghề này đâu. Nhưng có lần tôi về thăm, thấy có tiền mà cụ không tiêu đến. Cụ bảo để tiền đó sau này cụ chết thì còn có cái mà làm đám tang, đỡ phải nhờ hàng xóm láng giềng hay vay mượn mà mang nợ. Nghe cụ nói thế tôi buồn lắm!”. Mấy chục năm trong nghề, đến bây giờ Sáu vẫn hoàn toàn tay trắng.

Sau những tháng ngày tiếp khách vô độ, những trận đánh của bảo kê khi phát hiện chị lén đi khách lẻ, hay “biển thủ” tiền đi khách… đã dần vắt kiệt sinh lực của người phụ nữ này. Để đến giờ có lúc chị Sáu như người ngẩn ngơ, thi thoảng có ai đó hỏi ngay lập tức là chị không nhớ nổi mình bao nhiêu tuổi, quê hương bản quán ở đâu và tên thật là gì.

Cách đây hơn 2 năm, cuộc đời chị Sáu đã có nhiều đổi thay sau biến cố bị bắt khi đang bán dâm. Chị không còn làm công việc nhơ nhớp ấy nữa mà xin đi làm thuê làm mướn để nuôi sống bản thân mình, dù tiền công chẳng được bao nhiêu.

Chị bảo từ đó cho đến giờ chẳng còn mong ước cuộc sống giàu sang sung túc từ cái nghề ấy nữa. Mỗi ngày, chị chỉ thui thủi quanh quẩn quét dọn, lau chùi, làm những việc chủ nhà sai bảo để kiếm cơm ăn. Cuộc sống Sáu đã chọn khiến chị phải trả giá bằng cả cuộc đời mình, bằng sự ê chề và tủi nhục, bằng cả những thảng thốt giật mình hằng đêm. Bây giờ, sau bao nhiêu năm “làm vợ” cho người, chị Sáu không có một tài sản gì lận lưng, không chồng, không con, đến mảnh giấy tùy thân cũng chẳng có.

Theo An Ninh Thủ Đô

Chia sẻ bài viết qua email
`

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?