Chuyện của người đàn bà trở về từ 'tổ quỷ'

Ba lần bị rơi vào tay bọn buôn người, thậm chí còn bị đem ra làm trò tiêu khiển cho nhiều gã bạn của chồng, không ít lần, Vân đã tìm đến cái chết.

Thứ tư, 31/10/2012, 16:19 (GMT+7)

Đoàn Thị Vân, (sinh năm 1979 tại Hưng Lĩnh, Hưng Nguyên, Nghệ An) sau mấy chục năm mất tích, vừa qua, bỗng tìm đường trở về quê hương. Không ai biết cô đã đi đâu, làm gì, sống hay chết trong quãng thời gian đằng đẵng ấy.

Cuộc đời cô có thể tổng kết lại trong một câu ngắn gọn: lang thang, bị bán sang Trung Quốc, sống phận “chó ngựa” và trốn được về quê hương. Thế nhưng, chẳng ai có thể tưởng tượng được, người đàn bà chưa già ấy đã trải qua những địa ngục trần gian với những đau đớn tột cùng và không ít lần cô đã toan tìm đến cái chết.

Cô bắt đầu kể về cuộc đời mình: sau khi bố mất, mẹ đem anh trai đi biệt tích, Vân lang thang kiếm ăn ngoài chợ rất cơ cực. Một hôm, cô giật mình bởi tiếng gọi của người phụ nữ lạ mặt: "Con gái ông Nhu đấy phải không, sao lại ra nông nỗi này?". Người đàn bà vừa cất tiếng gọi cô trông thấp đậm, chừng 40 tuổi, cổ đeo dây chuyền vàng to sụ, ăn mặc sang trọng mỉm cười nhìn cô từ đầu đến chân.

Không kịp nói lời cảm ơn, Vân nhai ngấu nghiến chiếc bánh mì nóng hổi mà người đàn bà ấy đưa cho. Bà ta ghé sát vào tai, nói nhỏ: “Cô là người quen của bố cháu. Nhìn cháu thế này cô thương lắm, thôi để ngày mai cô đưa ra Hà Nội, phụ việc mà kiếm tiền. Lang thang thế này, đời biết đi về đâu. Ngày mai đúng 7h ra bến xe Quỳ Hợp, Nghệ An, cô sẽ đi cùng cháu ra ngoài Hà Nội”. Năm ấy, Vân tròn 17 tuổi.

Chị Đoàn Thị Vân

Cuộc đời chị Vân bắt đầu những chuỗi ngày tăm tối từ viên thuốc màu trắng của người đàn bà lạ mặt đưa cho uống.

Sáng hôm sau, cô mặc bộ quần áo lành lặn nhất đi bộ ra bến xe Quỳ Hợp. Người đàn bà kia đưa cho cô một viên thuốc màu trắng, bỏ vào cốc nước rồi cười bảo, đây là thuốc chống say tàu xe. Thấy cử chỉ ân cần của người đàn bà ấy, cô nhắm mắt uống sạch. Đầu Vân cứ mụ mị dần đi, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Khi giật mình tỉnh lại, người mệt mỏi rã rời, toàn thân đau nhức ê ẩm, Vân thấy mình đang nằm trong một căn nhà mái gianh lụp xụp, hôi hám, bốn bề là ngút ngát rừng xanh, mây núi. Một người đàn ông cao gầy, mặt sần sùi bước vào cất giọng sền sệt: “Đây là Hà Nội rồi. Sáng mai đến công ty, họ nhận người để bắt đầu làm việc”.

4h sáng hôm sau, khi trời còn chưa tỏ, vợ chồng người đàn ông lạ gọi cô dậy để chuẩn bị lên đường. Ông ta vằn mắt dặn đi dặn lại: “Nếu có ai hỏi gì, mày phải nói rằng sang đây chơi, không thì họ bắt lại ngay”.

Đi khoảng 3 km đường rừng, họ đưa Vân đến một con sông đã có người lái đò đợi sẵn. Người đàn ông nói gằn từng tiếng: “Đây là đất Trung Quốc rồi, bà ta đã bán mày với giá 17 triệu. Nếu mày có tiền thì trả tao rồi về, không có thì đi làm trả nợ, đừng gào khóc nữa, tốn công”. Rồi họ nhốt Vân vào một căn buồng tối, đến bữa có một người đưa cơm đến.

Ngay đêm đó, Vân nhục nhã trở thành đàn bà bởi chính gã đàn ông lạ mặt, sặc mùi rượu. Một đứa con gái quê mùa như cô chưa một lần biết nắm tay con trai thì nay phải vùi mình trong tủi nhục nơi đất khách. Vân không biết người ta mua sự trinh trắng của cô bao nhiêu tiền nhưng 10 ngày sau đó, đêm nào cô cũng bị hãm hiếp trong tột cùng đau đớn bởi những gã đàn ông thô bạo.

Có những đêm quá tủi nhục, Vân định tìm đến cái chết. Nhưng sự căm hận mụ đàn bà đồng hương đã khiến Vân nung nấu trong mình một ý nghĩ rằng: phải sống để trả thù.

Thời gian sau đó, cô bị ép bán về làm vợ một người đàn ông Trung Quốc tên là A Xiển. Anh ta người thấp đậm, không biết tiếng Việt và hơn Vân tới 23 tuổi. Cô theo A Xiển về một ngôi làng miền núi mà mãi sau này cô mới biết là ở Phúc Kiến, Quảng Tây, Trung Quốc để sinh sống. Ngày ngày, từ sáng sớm đến tối mịt, Vân phải lên nương hái lá dâu về nuôi tằm. Tối tối, cô lại khóc thét đau đớn khi A Xiển uống rượu say lao vào cô như một con thú.

Một sáng, khi Vân đang trên nương bỗng nghe thấy tiếng người gọi: “Chị gì ơi” bằng tiếng Việt. Ngỡ ngàng quay ngoắt lại, dù không quen biết, Vân cũng ào đến nắm chặt tay người phụ nữ kia. Chị tên Liên, quê ở Hải Dương, cũng bị lừa bán sang đây làm vợ đã lâu và giờ đã có hai con trai.

Liên nói: “Chị cũng vì hai con mà phải ở lại, chứ nếu không thì trốn lâu rồi. Nếu em có ý định trốn thoát về Việt Nam thì chị khuyên em không nên có con với người chồng Trung Quốc. Trốn một mình thì sẽ mất con mà đem theo con thì khó thoát. Để ngày mai, chị sẽ mang ít thuốc tránh thai cho em dùng”.

Vân vẫn âm thầm dùng thuốc tránh thai mà Liên đưa cho nên sống với chồng hơn một năm, Vân vẫn không có bầu. Vì thế, A Xiển đối xử với cô ngày càng tệ bạc. Anh ta uống rượu say về, vô cớ hành hạ Vân thừa sống thiếu chết.

Căn nhà mà chị Vân đang sống tạm khi mới trở về.

Căn nhà mà chị Vân đang sống tạm khi mới trở về.

Nhưng đau đớn và nhục nhã nhất là những lần anh ta kéo bạn về nhà uống say rồi "đãi" bạn ngủ với vợ mình. Mặc cho bạn nhậu giở trò đồi bại với vợ, chồng Vân vẫn ngồi đó thản nhiên uống rượu và lấy những gì đang diễn ra trước mắt mình làm thú tiêu khiển để nhâm nhi. Chẳng phải chỉ một lần ấy, thỉnh thoảng Vân lại bị lôi ra làm thú tiêu khiển cho đám bạn dâm ô của chồng.

Một lần, Vân xuống chợ Hằng Hều (Phúc Kiến, Trung Quốc) và quen với Ngọc, khoảng 40 tuổi, là người Việt Nam sang sinh sống. Ngọc không bị bán mà là dân buôn tự do lấy chồng người Trung Quốc. Mấy lần gặp nhau, biết được ý định của Vân, Ngọc bảo: “Em trốn xuống nhà chị ở một vài ngày, lúc nào có xe về cô gửi theo”.

Một đêm, Vân lặng lẽ trốn khỏi ngôi nhà đã giam chân mình suốt 6 năm trời. Vân chạy bộ 50 km trong 2 ngày, tìm xuống nhà Ngọc. Người này đối xử với Vân rất tốt. Nhưng chờ đợi mãi, một ngày, hai ngày, hai tuần, vẫn chưa thấy Ngọc nhờ được xe.

Có lần, khi đi qua cửa phòng vợ chồng Ngọc, Vân nghe được họ nói chuyện với nhau: “Có khách ưng con Vân rồi. Đợi mai mốt họ xuống xem mặt nữa là xong”. Vân bàng hoàng khi nhận ra, lại một lần nữa, mình rơi vào tay bọn buôn người.

Cô muốn trốn thoát nhưng không có tiền, không biết đường, không biết tiếng thì trốn sao được. Trong lúc đó, cô nghĩ đến anh Tư là anh trai của Ngọc, hiện đang sang thăm em gái nên ở nhà cô ta chơi.

Theo sắp xếp của Tư, ngay đêm đó Vân trốn khỏi nhà Ngọc rồi vạ vật ở một khu chợ ở cách đó khá xa để đợi Tư. Hai ngày sau, Tư đến tìm cô. Hai người băng rừng nhiều ngày để ra đường cái rồi từ đó bắt xe ca. Khi đi qua một khúc sông, nghe thấy tiếng người dân chài hò một điệu hò sông nước, Vân ôm mặt khóc nức nở. Vậy là dưới chân cô đã là đất Việt Nam.

Tư đưa Vân về lại quê cũ. Căn nhà cũ của bố cô ở Nghi Xuân, Hà Tĩnh đã sập vì mưa bão không được sửa sang. Vân dò hỏi khắp huyện Quỳ Hợp về tung tích người đàn bà năm xưa đã lừa bán mình nhưng bặt vô âm tín.

Cô đành theo Tư ra Móng Cái, Quảng Ninh thuê một căn nhà nhỏ để sinh sống. Anh buôn bán nên đi suốt, hàng tháng chỉ về nhà một lần. Anh Tư đối xử với cô Vân rất tốt. Thế nhưng, một lần có người đàn bà ở Hải Dương đến tìm cô Vân giới thiệu là vợ của anh. Bà ta bảo: “Anh Tư đã có hai con trai, cuộc sống gia đình đang cần bàn tay người đàn ông”.

Vân lặng lẽ trả nhà rồi gói ghém đồ đạc trở về Hà Tĩnh. Cô vừa sinh con được 2 tháng nhờ sự giúp đỡ của vài người bạn mới quen. Biết được hoàn cảnh khó khăn của Vân, thỉnh thoảng họ lại giúp cô ít tiền trong khi cô chưa thể đi làm. Cô bảo, việc quan trọng bây giờ là phải làm lại những giấy tờ đã mất để con cô có một cái tên.

Sau tất cả những sóng gió cuộc đời tưởng chừng như không thể vượt qua, Vân tâm sự: "Tôi cần phải sống một cuộc sống mới sau những năm tháng cùng cực nơi đất khách quê người. Những vết thương từ trong quá khứ rồi cũng đến ngày lành sẹo. Tình yêu thương giữa con người sẽ giúp tôi vững bước trong cuộc đời này."

Theo Năng Lượng Mới

Chia sẻ bài viết qua email
`

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?