Tôi nghĩ đến cái chết để quên anh

Anh gọi điện và nói với tôi rằng: 'Mình chấm dứt đi em', tôi như rơi xuống vực sâu không lối thoát.

Thứ sáu, 10/5/2013, 08:41 (GMT+7)

>> Chồng tôi quá vô tâm và vũ phu
>> Đau đớn khi người cũ yêu bạn thân

Tôi năm nay 23 tuổi, sinh ra trong một gia đình thuần nông. Ngoại hình tôi theo mọi người nhận xét thì cũng không đến nỗi tệ. Tôi sống rất tình cảm, nhưng có điều luôn cảm thấy tự ti về tất cả mọi mặt. Tôi tự thấy mình không bằng ai nên luôn có thái độ dè chừng với tất cả mọi người (trừ những người tôi tin tưởng). Khi ai đó nhìn tôi với thái độ khác lạ thì tôi đều nghĩ rằng mọi người nói đang nói xấu mình. Và đặc biệt tôi rất ghét ai phản bội mình.

Chuyện rắc rối hơn khi tôi yêu một người và anh ấy cũng yêu tôi. Tình yêu ấy đối với tôi thật đẹp và hạnh phúc biết bao. Nhưng có thể do tính cách tôi hơi đa nghi, đã khiến anh ấy dần rời xa tôi chăng?

Tôi và anh ấy yêu nhau được 4 năm. 3 năm đầu chúng tôi cùng học ở Sài Gòn, nhưng khác trường. Chúng tôi vẫn thường xuyên gặp nhau và chuyện tình cảm tiến triển tốt đẹp. Anh đã nói rằng chờ tôi học xong thì sẽ cưới tôi, lúc ấy tôi vô cùng vui và cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng từ khi anh ấy ra trường và về quê làm việc thì bắt đầu có sự thay đổi.

Do ở xa nhau nên tôi hay lo lắng, nghi ngờ anh đã thay lòng đổi dạ mỗi khi anh ấy không thường xuyên liên lạc với tôi. Tôi giận dỗi và có lần còn nói những lời khó nghe. Tôi luôn muốn anh quan tâm, lo lắng, yêu thương tôi như lúc mới yêu, để tôi cảm nhận được anh vẫn yêu mình nhiều và để tôi biết mình rất quan trọng với anh.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Ban đầu anh ấy còn giải thích cho tôi là do công việc bận rộn chứ anh không thay đổi gì cả. Anh cũng hứa là sẽ quan tâm tôi hơn. Mỗi lần anh đều hứa như vậy nhưng lại không thực hiện được, điều đó khiến tôi rất thất vọng. Vì tôi quá yêu anh, không muốn mất anh nên tôi luôn sợ, sợ anh sẽ bỏ rơi tôi đi theo tiếng gọi của tình yêu mới.

Tôi cũng biết mỗi người đều có khoảng trời riêng, anh cũng cần có được sự tự do nên tôi luôn cố gắng thông cảm cho công việc của anh. Tôi cố gắng không giận dỗi vô lý nữa. Từ ngày yêu anh tôi đã thay đổi rất nhiều, cũng bớt trẻ con hơn. Tôi quan tâm anh nhiều hơn, nhưng tôi càng quan tâm, càng thể hiện tình cảm mình dành cho anh sâu sắc như thế nào thì anh lại càng lạnh nhạt và thờ ơ bấy nhiêu. Đôi lúc tôi cảm thấy anh tự mãn vì biết tôi rất yêu anh, tôi không thể sống thiếu anh, những lúc như thế tôi thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương ghê gớm, giống như anh đang xem thường tôi vậy.

Tôi cũng tự trấn an mình rằng: Anh ấy không phải là người dễ thay lòng như vậy đâu, không sao cả, chỉ là anh ấy bận quá nên không liên lạc với mình thường xuyên được. Nhưng thời gian trôi qua 1 ngày, 2 ngày... nếu tôi không chủ động liên lạc thì anh cũng không có động tĩnh gì.

Mỗi lần như vậy tôi lại cuống cuồng lo sợ, tôi sợ anh sẽ bỏ rơi tôi, tôi lại nhắn tin, gọi điện nhưng anh không trả lời. Tôi đứng ngồi không yên, không còn tâm trí để làm gì cả. Tôi cũng muốn đơn giản hóa vấn đề để bản thân không rơi vào trạng thái mất cân bằng, nhưng không hiểu sao nỗi sợ hãi, lo lắng ấy cứ thường trực trong tôi, tôi không thể tháo bỏ được. Tôi lại giận dỗi, trách móc anh, dần dần anh ấy không còn muốn giải thích với tôi, cũng không còn nói những lời yêu thương, tình cảm như trước nữa.

Tôi nhận ra tình yêu anh dành cho mình đã nhạt. Anh không còn tha thiết với tôi, mỗi khi lo sợ như vậy tôi rất hay hỏi anh những câu hỏi như: "Anh còn yêu em không? Anh có người khác rồi đúng không? Sao anh không thích nhắn tin với em? Anh chán em rồi ư?".

Mỗi khi tôi hỏi như vậy anh đều nói: "Anh mệt mỏi quá, em đừng hỏi anh những câu như thế nữa được không? Mình yêu nhau mấy năm rồi? Chẳng lẽ cứ phải nói yêu, nhớ mới được sao?". Khi căng thẳng, anh ấy thường không nhắn tin hay trả lời điện thoại của tôi, mặc cho tôi gọi 10, 20 cuộc hay nhắn 100 tin nhắn đi chăng nữa. Những lúc như vậy tôi chỉ muốn nói hết những gì mình muốn nói nhưng anh ấy lại im lặng khiến tôi rất tức giận.

Tôi chỉ cần anh ấy an ủi, vỗ về mỗi khi tôi giận thì mọi phiền muộn đều sẽ tan biến hết, nhưng anh chưa bao giờ nói lời xin lỗi hay an ủi tôi cả. Tôi thấy rất tủi thân, buồn, thất vọng, chán nản. Phải chăng tôi đòi hỏi ở anh ấy quá nhiều? Tôi quá ích kỉ, hay do tôi không biết cách thể hiện tình yêu của mình?

Rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Hôm đó anh gọi điện và nói với tôi rằng: "Mình chấm dứt đi em", tôi như rơi xuống vực sâu không lối thoát vậy, vì tôi còn yêu anh quá nhiều, tôi không chấp nhận được sự thật này. Tôi đã vứt bỏ hết lòng tự trọng của một đứa con gái để nài nỉ, níu kéo anh, nhưng anh chỉ lạnh lùng và nói câu "xin lỗi".

Tôi cảm thấy tim mình như tan ra từng mảnh, đau đớn không tả được. Tôi đã nghĩ đến cái chết để quên đi anh, quên đi nỗi đau đang gặm nhấm mình mỗi giây mỗi phút. Tôi phải làm gì để anh ấy có thể quay về bên tôi như ngày xưa đây?

Mai Hoàng

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

Chia sẻ bài viết qua email

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?