Em rạch tay cho vơi nỗi buồn

Em muốn chết nhưng nghĩ chết rồi anh và con kia sẽ thoải mái quá. Con bé sinh năm 1993. Họ ôm hôn chụp ảnh, còn đưa lên Facebook nữa.

Thứ hai, 20/5/2013, 15:42 (GMT+7)

>> Đàn ông Việt cợt nhả và thiếu chung thủy
>> Chồng không muốn tôi đi làm

Em và anh ấy quen, yêu nhau đến giờ gần được 2 năm rồi. Anh ấy và anh trai em là bạn chơi với nhau. Do một lần đi cùng anh trai, em đã gặp anh ấy. Anh ấy sinh năm 1976, làm công việc tự do. Chúng em yêu nhau từ lần gặp đầu tiên. Anh ấy đưa em về nhà và được sự cho phép của mẹ anh. Gia đình anh cũng xin cho em công việc hiện nay.

Sau đó, hai bên gia đình qua lại như người một nhà. Cuộc sống của em cứ thế trôi đi theo ngày tháng. Anh ấy đã có một đời vợ và một cô con gái đang học lớp 3. Con bé ở nhà ngoại, đến chiều về nhà nội chơi, rồi tối đến lại về nhà.

Thời gian đầu yêu em, anh ấy chẳng bao giờ nói nặng một câu hay chửi bới em. Anh yêu thương em nhưng không bao giờ thể hiện ra bên ngoài. Chỉ thỉnh thoảng anh ấy có những hành động thể hiện sự quan tâm, lo lắng tới em thì em mới thấy được. Rồi đến một buổi chiều, em đi chơi với một người bạn trai. Vì người này có quen biết em từ trước nhưng chỉ là xã giao thôi. Hôm đó, chúng em chỉ ngồi nói chuyện ngày xưa thôi.

Đến tối về, anh ấy biết được em đi với anh bạn kia. Người yêu em cho rằng giữa chúng em có chuyện gì với nhau hoặc làm chuyện xấu xa bỉ ổi đó. Thế là anh gọi điện cho anh trai em đến và nói hết. Hai người chửi bới em, thậm chí đánh rất đau. Người yêu cũng đánh em. Đây là lần đầu tiên anh ấy đánh em kể từ khi hai đứa ở với nhau. Anh nói không thể tha thứ cho loại đàn bà như thế. Cho dù em có cầu xin tha thứ, hay chứng minh là không có chuyện gì, anh ấy cũng bỏ ngoài tai.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Hai đứa giận nhau 1 tuần thì làm lành và cùng thời gian đó, anh bạn kia có đến tìm người yêu em để giải thích. Nhờ vậy mọi thứ mới trở lại bình thường. Cho tới thời gian gần đây, anh ấy thay đổi rõ rệt, làm em bất ngờ. Anh không còn đưa em đi chơi trong những ngày nghỉ hay buổi tối rảnh rỗi như trước nữa. Rồi anh bắt đầu đi qua đêm. Em có gọi điện nhưng anh tắt máy. Về nhà thì động một tí là anh ấy chửi em, rồi đánh đập, xem em như kẻ thù. Thậm chí có lần anh ấy còn đánh em trước mặt mẹ và con bé con. Mẹ anh ấy hỏi tại sao lại đánh em, có gì thì bảo nhau nhưng anh ấy không trả lời và bỏ đi.

Em đi làm, anh ấy không còn gọi điện thường xuyên như trước nữa. Có việc gì mới gọi thôi. Hôm vừa rồi, anh ấy xếp mấy bộ quần áo vào vali rồi đi không nói một câu nào. Hôm đó em bị ốm, đang nằm trên giường. Thấy anh như vậy em khóc, hỏi anh thì anh bảo: "Ơ. Hóa ra anh chưa nói với em à?". Rồi anh ấy dắt xe đi.

Thấy vậy, em liền đuổi theo anh ra bến xe. Anh ấy vờ như không quen biết, nói với người bạn anh rằng gặp cô bạn (là em) và mời em uống nước. Em hỏi anh ấy đi đâu, thế là anh cáu gắt và đuổi em về. Trên đường về, em ấm ức, buồn bã vô cùng. Sức khỏe em đang yếu, anh ấy đã không ở bên chăm sóc mà ngày lễ cũng không ở nhà với em.

Em liền gọi điện nói là em nhớ những gì anh đối xử với em ngày hôm nay, rằng em sẽ tự tử. Anh ấy liền gọi điện về cho mẹ anh. Bà gọi cho em, khuyên có gì từ từ giải quyết, không được nóng vội. Cuối cùng anh ấy vẫn đi, về quê ở Quảng Bình.

Anh ở đó một tuần vui chơi thoải mái và có tình cảm với con bé sinh năm 1993. Hai người tình cảm, ôm hôn chụp ảnh, lại còn đưa lên Facebook nữa. Em đang làm thì có điện thoại của chị bạn. Chị ấy an ủi, động viên em đừng buồn. Về nhà xem, em ngã ngửa ra, không tin vào mắt mình. Em còn cho mẹ anh ấy xem nữa.

Rồi từ đó, em chỉ biết khóc và khóc, chẳng ăn uống gì cả, gầy đi rất nhiều, ai nhìn cũng thương hại. Khi em gọi điện cho anh thì con bé kia bắt máy. Trời đất như sụp đổ trước mắt em, em cứ đập đầu vào tường rồi tự nói với mình rằng chuyện không phải như thế đâu. Chán nản, tuyệt vọng, căm thù... em không còn đủ tỉnh táo nữa, chỉ muốn chết thôi. Em lấy dao lam rạch tay, chỉ nghĩ rằng làm sao cho vơi bớt nỗi đau đang phải gánh chịu thôi.

Ngày anh ấy về, em vẫn nuôi hy vọng rằng anh ấy sai, đó chỉ là vui chơi qua đường thôi. Nhưng ngay đêm đầu tiên, anh ấy đã không ngủ ở nhà, rồi tiếp những đêm khác. Hóa ra con bé đó đang học Cao đẳng ở Hà Nội. Vậy là hai người đó ở với nhau.

Anh ấy đi suốt, chỉ về nhà thay bộ quần áo rồi đi tiếp. Mọi người khuyên em hãy ra đi để đỡ khổ và có cuộc sống tốt hơn. Em sắp quần áo, đồ đạc để ra đi nhưng con tim thì vẫn muốn ở lại. Em không dám bước đi vì trong lòng còn yêu anh ấy rất nhiều. Em nghĩ không có anh ấy, em sẽ không sống được. Em đã quen với cuộc sống có anh ấy.

Em và anh ấy nói chuyện với nhau. Việc làm của anh là sai, nhưng anh không nhận lỗi mà còn đổ hết lên đầu em. Anh nói em không biết chăm sóc bản thân, để bây giờ gầy, xấu. Tất cả chỉ là ngụy biện cho việc làm của mình. Anh khuyên em nên ra ngoài ở sẽ tốt hơn, sẽ gặp người tốt hơn anh ấy nhưng em không đủ sức mạnh để làm được điều đó. Em vẫn ở nhà anh ấy, ngày ngày đi làm về căn nhà 3 tầng chỉ có mình em mà thôi, không ai tâm sự, chia sẻ.

Một hôm, anh ấy về có việc thì nhìn thấy em ngồi trên giường, cứ thơ thẩn chơi và thỉnh thoảng nói chuyện một mình. Anh ấy hỏi em bị điên hả, em gật đầu vì chẳng có ai nói chuyện hay chơi với em. Anh ấy nghe vậy im lặng. Em buồn ngủ, muốn ngủ nhưng sợ khi tỉnh dậy không thấy ai. Vậy là đêm đó anh ở nhà nhưng sang phòng khác ngủ. Nhưng đến đếm thứ ba thì anh lại đi. Ngày nào em cũng buồn tủi, khóc sưng mắt, mất ăn, mất ngủ, tinh thần suy sụp, chán nản vô cùng.

Em không biết nên làm gì nữa, lúc nào cũng có tư tưởng muốn chết. Nhưng nghĩ chết đi rồi anh ấy và con kia sẽ thoải mái quá, như vậy thì không đáng. Em biết mình yêu mù quáng, ngu dại để rồi tự làm khổ mình nhưng không thể làm khác được vì trái tim còn yêu anh ấy.

Em mong mọi người giúp em tìm được lối thoát cho riêng mình, để có thể trở lại như trước, khỏe mạnh, vô tư, yêu đời.

Phạm Thị Thu H

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

Chia sẻ bài viết qua email

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?