Chủ nhật, 12/8/2012, 07:25 (GMT+7)

Buồn vì lối sống 'cậu ấm' của chồng

Từ nhỏ đến lớn, mọi chuyện của anh đều được mẹ lo cho hết nên bây giờ anh quá vô tâm với vợ.

Tôi và anh quen nhau trong một bữa tiệc sinh nhật của bạn bè. Cảm mến ngay từ lần gặp đầu tiên, chúng tôi bắt đầu yêu nhau sau hai tháng tìm hiểu. Và nửa năm sau đã quyết định kết hôn. Khi yêu nhau, ngày nào anh cũng sang nhà chơi đến muộn, hôm nào không gặp thì cảm thấy buồn. Tôi thấy thật hạnh phúc vì đã gặp được người mình yêu và yêu mình say đắm như vậy. Tôi cứ đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc ấy và đôi khi anh vô tâm thì tôi lại nghĩ là do một lý do nào đó, do không may nên tôi không chút suy nghĩ. Chúng tôi có giận nhau thì cũng chưa bao giờ quá vài tiếng đồng hồ. Chính vì những điều đó nên tôi rất yên tâm và tin tưởng để quyết định ở bên anh trọn đời.

Khi về sống chung một nhà, tôi mới cảm nhận rõ được sự vô tâm của chồng mình. Ngày sinh nhật vợ, lễ tết hay Valentine, 20/10, 8/3,... và kể cả kỷ niệm ngày cưới, anh cũng không nhớ, không một món quà hay lời chúc. Ngày sinh nhật anh, tôi háo hức chuẩn bị cho anh ở nhà nhưng anh lại tổ chức sinh nhật ở cơ quan từ trưa, nhậu nhẹt say xỉn đến mức đi không vững và về nhà vào lúc 9 giờ tối. Cả đêm hôm đó, anh bị cảm, nôn và sốt suốt đêm. Đêm khuya, nhìn anh ngủ và nghĩ đến những gì mình đã chuẩn bị cả ngày, tôi buồn mà chẳng biết nói với ai. Mỗi lần giận nhau, mặc dù biết bản thân mình có lỗi với vợ nhưng anh không bao giờ nói lời xin lỗi vì sỹ diện của bản thân không cho phép. Khi vợ ốm, anh cũng chẳng bao giờ lo lắng hay sốt sắng vì còn vài trận bóng đang chờ anh.

chongluoi-143135-1368243508_500x0.jpg

Tôi không biết có phải do bản thân mình quá cầu toàn? Nhiều khi tôi đã cố gắng chấp nhận và bỏ qua cho anh để gia đình êm ấm nhưng sau nhiều lần anh lại tái phạm khiến tôi cảm thấy thật sự khó chịu với lối sống của chồng. Chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà, từ nhỏ đã được nuông chiều và có mẹ lo lắng cho tất cẩ. Kể cả khi mái nhà có dột, tắc cống, hỏng đường dây điện,... thì mẹ cũng vẫn là người lo chuyện gọi người sửa chữa. Khi chúng tôi chuẩn bị kết hôn, mọi chuyện từ việc sắm lễ đến việc lo sửa nhà cũng là một tay mẹ chồng tôi quản xuyến. Chưa bao giờ anh biết chủ động lo lắng bất cứ một công việc gì trong gia đình. Chính mẹ đã khiến anh sống như một cậu ấm ngay từ nhỏ.

Mỗi khi vợ chồng có chuyện, bố mẹ chồng lại thường nói tôi là phải chấp nhận tính cách ấy của chồng vì "tính nó là như vậy rồi, con lấy chồng thì phải chấp nhận chứ". Tôi cảm thấy bất lực trong việc thay đổi chồng vì chính suy nghĩ này của bố mẹ chồng. Tôi đang cảm thấy mệt mỏi và bế tắc trong chính căn phòng mà khi xưa chúng tôi háo hức đếm từng ngày để được về bên nhau. Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên.

Độc giả giấu tên

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

Chia sẻ bài viết qua email



Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?