Chủ nhật, 27/7/2014, 00:02 (GMT+7)

Thư gửi mẹ của một tiếp viên hàng không

Tiếp viên chúng con phải cố gắng từng ngày, chúng con không chỉ biết nói 'Xin mời quý khách dùng trà, cafe', mà chúng con phải đảm bảo sự an toàn cho hành khách bằng chính mạng sống của mình.

Trung Pitt

Một tiếp viên hàng không của hãng Vietnam Airlines có nick name Trung Pitt đã viết những dòng tâm sự gửi mẹ, kể về nỗi niềm và lo lắng nghề nghiệp. Tuy mới được đăng tải nhưng bức thư này đã nhận được sự quan tâm đông đảo của cộng đồng mạng với hàng nghìn lượt thích và chia sẻ.

Mẹ ơi,

Chắc hôm qua lại là một đêm mất ngủ của mẹ nữa phải không?

Mẹ đã từng nói, 2 đêm mẹ thức trắng khi nghe tin sân bay Nga bị đánh bom và không thể liên lạc được với con.

Mẹ đã từng hốt hoảng khi nghe tin tai nạn máy bay ở mọi nơi trên thế giới.

Và mẹ lại chăm đi chùa, để cầu nguyện.

Con cảm ơn mẹ vì điều đó. Bởi vì mẹ trân trọng mạng sống của con và cả những con người vô tội.

Ấy thế mà, có những "cái đầu di động" vô cảm, họ quá quen với cái ích kỷ cá nhân mà bất chấp tất cả. Có thể, họ không hoặc chưa hiểu nỗi đau của sự mất mát.

Mẹ ạ, hôm qua bạn con bay về từ vùng bão, nơi xảy ra tai nạn. Bạn con nói, vì chuyến bay delay do thời tiết xấu, mà khách chửi, rồi lắc đầu, rồi hỏi tại sao hãng khác bay được còn còn máy bay của Việt Nam thì không?

Con không trách họ, con chỉ thấy thương vì nơi con đang làm việc là Vietnam Airlines. Con đã từng đi Singapore Airlines, ở đó cũng có nhiều người Việt, họ ngồi im, họ trầm trồ với cái máy bay giống hệt mà con vẫn thường phục vụ, và họ nhìn ngắm bạn tiếp viên "xấu hơn con" với ánh mắt ngưỡng mộ "Ồ tiếp viên Sing đẹp quá".

Con đã từng đi Turkish Air, ở đó cũng có nhiều người Việt nhốn nháo yêu cầu nước, yêu cầu chăn, nhưng đáp lại là câu nói: "Xin lỗi, bây giờ chúng tôi không phục vụ thức uống, chúng tôi sẽ quay lại sau khi cất cánh". Người Việt mình ngồi im, không vặn hỏi, không quát tháo, không chửi bới... Họ đã cười, một cách vô cùng hiền từ. Đáng yêu lắm mẹ ạ.

Con đã từng đi Air France, ở đó, người Việt đi thành từng đoàn, họ mang theo rất nhiều hành lý, cái nào cũng to và nặng. Tiếp viên Pháp đứng đó, nhìn, cười, và rất thích thú với hình ảnh người Việt mình hò hét nhau để hành lý lên ngăn phía trên. Chưa bao giờ con tự hào về sự đoàn kết của dân tộc mình đến thế.

Thử làm một phép hoán đổi, nếu đó là tiếp viên Việt Nam xem, mẹ sẽ nghe thấy những tiếng tru tréo và doạ nạt.

Con thực sự không hiểu mẹ ạ !!!

Một chuyến bay bị delay dù vì bất kỳ lý do gì, hãng hàng không phải trả nhiều tiền lắm. Tiền bãi đậu nhé, tiền nhân viên nhé, tiền xăng dầu... tất cả đều tính bằng USD.

Thế nên, chẳng ai muốn bị delay, đặc biệt là chúng con, chúng con muốn về sớm với mẹ, với các bạn, với người yêu. Nhưng, có những tình huống bất khả kháng, chúng con thực sự không muốn.

10 phút, 20 phút, 1 tiếng, 2 tiếng hay thậm chí 1 ngày, nếu có lý do chính đáng, hãy biết lắng nghe và thông cảm.

Thà cho đi mấy chục phút để rồi giữ được cuộc đời, còn hơn mất hết tất cả chỉ vì cố gắng cứu vãn khoảng thời gian "có thể tạo dựng lại"!!!

Mẹ ơi, con còn nhớ khi con mới đi bay, chuyến bay đầu tiên, con làm đổ hết thứ này đến thứ khác, gắp bánh mì cũng rơi, mở hộp sữa thì bắn vào đầu khách, con căng thẳng đến phát khóc. Nhưng bù lại, hành khách an toàn, và con lại được về với mẹ. Cũng 4 năm rồi, bây giờ con đã ít làm đổ vỡ hơn.

Tiếp viên chúng con phải cố gắng từng ngày, chúng con không chỉ biết nói "Xin mời quý khách dùng trà, cafe", mà chúng con phải đảm bảo sự an toàn cho hành khách bằng chính mạng sống của mình. Không phải vô cớ, khi chúng con được học cách trợ giúp trong tình huống khẩn cấp, học sơ cứu, cả đỡ đẻ nữa. Mẹ có hiểu con không? Chắc chắn rồi, vì mẹ là một người sống bằng trái tim. Chỉ có những người có trái tim mới biết lắng nghe và thấu hiểu.

À con quên mất, con được một người bạn kể rằng, chị ấy đi trên một chuyến bay qua vùng thời tiết xấu, máy bay xóc kinh khủng, chị ấy nhắm chặt mắt lại và cầu nguyện. Chị nghĩ tới gia đình, nghĩ tới món quà phải mang về cho bố... Và rồi, cái khoảnh khắc vô cùng đáng trân trọng của chị đã bị phá tan bởi những lời yêu cầu vặn hỏi tại sao chưa phục vụ ăn, uống. Chị ấy đã rất bất ngờ và nghĩ: "Họ có thể ăn vào lúc này được sao?".

Con dám chắc, mẹ của con cũng hoàn toàn bất ngờ.

Tất cả, chỉ là vì con muốn nói với mẹ rằng: "Con đã về rồi"!!!

Chia sẻ bài viết qua email


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?