Những mùa trăng đã khuyết

Thi thoảng nhớ đến em, tôi lại ngước mắt nhìn lên bầu trời, hướng mắt về ngọn đồi phía Tây nơi mặt trăng ngày xưa treo lên ở đó.

Thứ năm, 10/7/2014, 00:05 (GMT+7)

Triệu Gia

Đã lâu rồi tôi không có thông tin gì của em kể từ ngày cô chạy trốn cuộc đời mình. Cô chạy trốn như cánh én cô độc bay vội vào phương Nam mỗi khi đông về để tránh rét. Và nơi cô chọn là bờ biển dài của vũng tàu để vùi nỗi cô đơn và nỗi buồn của cuộc sống trong những hạt cát vô danh.

Khi mùa trăng về, tôi lại nhớ như in hình ảnh của em ngồi một mình đơn lẻ trong công viên sau nhà. Đôi lần tôi bắt gặp những giọt nước mắt lăn dài trên gò má em, chúng óng ánh, tinh khiết dưới ánh sáng của trăng. Khi thấy tôi đến, em liền lấy tay áo gạt nhanh qua nó nhưng đâu có thể che nổi những giọt nước mắt đã lăn từ bao giờ.

Dưới ánh trăng vàng vọt đêm đó, tôi ngồi xuống bên em. Chúng tôi cứ ngồi yên như thế mà chẳng ai nói với ai câu nào. Tôi không hỏi em vì sao khóc, bởi nếu có thể thì em đã gục vào vai tôi mà nức nở kể cho tôi nghe. Chúng tôi có đủ cảm tri để hiểu nhau nên những điều em không thể nói ra cũng là điều tôi đã tỏ tường.

Ánh trăng đêm đó chói rọi xuống chỗ ngồi của hai chúng tôi. Trên mặt cỏ, ngoài hai chúng tôi ra còn hai cái bóng nằm dài trên thảm cỏ xanh đã bắt đầu lấm tấm những giọt sương đêm. Thi thoảng cơn gió đêm đi hoang thổi nhẹ qua hai chúng tôi. Tôi liếc qua em, những sợi tóc mai kẽ bay lất phất rồi đột ngột rớt xuống làm rối bời tóc cô. Tôi nhẹ nhàng vuốt lại nó. Em quay sang nhìn tôi và cũng chẳng nói lời nào. Chúng tôi cứ ngồi im như thế trong khoảng lặng mà hai đứa tạo ra.

Sương đêm rơi xuống ngày một dày thêm, trăng vẫn vàng vọt tỏa ra ánh sáng dịu dàng, thanh khiết. Bất giác em khẽ hắng giọng rồi quay sang hỏi tôi:

- Trung có biết tại sao tôi hay ngồi dưới trăng không?

Tôi không nói câu nào và lắc đầu quay sang nhìn vào mắt của em. Tôi chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt của cô. Chỉ hơi liếc qua là đã đủ thấy rằng, tận sâu trong đó là những nỗi buồn chồng chất lên nhau.

- Trung có thấy trăng có gì lạ không? - Cô hỏi tiếp nhưng giọng nói đã đôi phần rành rọt và trong hơn.

moon3-8224-1404902382.jpg

Tôi vẫn lắc đầu. Tôi ngước mắt lên trời nhìn ánh trăng tròn kia và thầm nhủ, có gì lạ đâu nhỉ. Bình thường trăng vẫn thế mà? Đầu tháng trăng khuyết còn đến giữa tháng thì trăng tròn? Phải chăng đó là điều khác biệt? Hay là em nhìn thấy trên mặt trời có hai mặt trăng như Aomame trong 1Q84 đã nhìn thấy?

Tôi bắt đầu hoài nghi về điều đó nhưng sao có thể thế được. Phải chăng "Người tý hon" đã ghé thăm em và tạo ra "Nhộng Không Khí"? Không thể thế chứ? Tôi vẫn tìm kiếm trên bầu trời điểm khác lạ mà em đã hỏi tôi.

Sự im lặng lại đè nén lên không gian giữa hai người. Tôi vẫn mải miết hướng ánh nhìn của mình vào trăng. Còn em ngả người xuống thảm cỏ xanh mướt, nhắm nghiền mắt lại và khẽ thở nhẹ nhàng như đang tận hưởng không khí thanh mát của đêm. Đôi môi em hé mở như thể uống hết vào lòng những ánh trăng.

Tôi nằm xuống bên cạnh em, rồi cũng nhẹ nhàng thở, tôi hít vào trong phế quản đầy ắp hương đêm rồi từ từ thở ra. Rất khẽ. Nhẹ nhàng như thể sợ làm bay mất mùi đêm còn lại mà tôi chưa kịp hít vào ngực. Hình như em cũng như thế. Em khẽ cựa mình, vẫn nhắm tịt mắt, mơ màng hỏi tôi: "Sao? Không nhìn ra à?".

Tôi hít lấy một hơi khí thật dài và thở ra hết những tạp khí không thể lưu lại trong cơ thể. Định lắc đầu tiếp nhưng nhớ ra rằng mình đang nằm trên bãi cỏ, nếu có lắc đầu chắc gì em đã nhận thấy và hơn nữa cô cũng đang nằm và còn nhắm mắt nữa.

- Không - Tôi nói, chỉ vẻn vẹn như vậy.

Em thở dài: "Thực ra không có gì lạ đâu. Nhưng tôi thấy tôi và trăng kia giống nhau quá ông à". Em nuốt nước bọt còn lưu lại trong miệng rồi tiếp: "Ông nhìn xem, xung quanh nó chẳng có lấy một ngôi sao lẻ, cả một khoảng rất rộng. Nó dịu dàng thật đấy nhưng cô độc và tĩnh lặng quá. Tôi nghĩ rằng, mặt trăng chẳng ban phát cho loài người thứ gì cả ngoài điều đó. Tĩnh lặng và cô độc" - Rồi em chỉ tay lên trời, nơi mặt trăng đang treo lơ lửng trên ngọn đồi phía tây.

Tôi nhìn theo tay em. Đúng rồi, trăng phát ra ánh sáng thanh khiết thật đấy nhưng chỉ có một mình nó trị vì trong khoảng không rất rộng. "Nó cô đơn quá!" - Tôi thốt lên - "hàng ngàn năm nay nó luôn thế ư?". Em không trả lời tôi rồi ngồi dậy và từ từ đứng lên. Tôi đứng dậy theo em. Em mỉm cười nhìn tôi.

- Chúng ta về tôi - Em nói và bước đi về phía trước.

Chúng tôi lại rảo bước trên những ánh trăng. Sương đêm đã dày hơn đôi phần. Em đi trước còn tôi lẽo đẽo bước theo vết chân của em. Chúng tôi cứ đi về như thế và không ai nói với ai câu gì. Rồi một đêm trăng sáng như thế. Vẫn cô độc và tĩnh lặng hơn thế. Em nói với tôi rằng sẽ đi một nơi nào đó thật xa và không hẹn ngày trở về. Rồi em đã ra đi.

Giờ đây, đã bao mùa trăng đi qua, em vẫn chưa quay trở về. Thi thoảng nhớ đến em, tôi lại ngước mắt nhìn lên bầu trời, hướng mắt về ngọn đồi phía Tây nơi mặt trăng ngày xưa treo lên ở đó. Nhưng lạ thay, tôi không còn nhìn thấy bóng dáng của ánh trăng ngày xưa nữa. Thay vào đó là một mặt trăng khác, nó đã khuyết một nửa và chẳng bao giờ tròn lại kể từ ngày em đi. Đôi lần tôi tự hỏi rằng, một nửa đã đi đâu rồi nhỉ? Ở nơi xa đó em có thấy nửa kia rơi rớt trên bầu trời xứ ấy không em? Nếu vô tình nhìn thấy nói, hãy đem về trả lại cho tôi em nhé!

Vài nét về tác giả:

Bài đã đăng: Khi tôi 30.

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?