Thứ sáu, 3/5/2013, 08:48 (GMT+7)

Mùa reo trên phố

Dù ngày mai tháng tư có qua đi, giông bão có ùa về và đập sâu vào lòng ngực, thì em vẫn sẽ ngẩng đầu kiêu hãnh bước qua.

Hoàng Yến Anh

"Tháng tư về gió hát mùa hè
Hát giấc mơ nào xa lắm
"

Muốn viết một điều gì đó cho tháng tư, cho những cảm giác mùa hè chợt đến rồi chợt đi. Nhưng cứ nấn ná, đợi chờ để rồi cuối cùng, hôm nay bất chợt nhìn lên tờ lịch treo tường thì đã thấy con số 26.

Nhanh thật. Em chưa kịp vẽ cho mình bức tranh của tháng tư, chưa kịp lưu lại thứ cảm xúc từ một cơn "say nắng" trong những ngày Hà Nội rét, thì đã bắt đầu phải nói lời tạm biệt...
Tạm biệt tháng tư với cái nắng đầu mùa thơm thơm, ngọt ngọt.
Tạm biệt tháng tư với những phiến gió lao xao và những cơn mưa rào rót vào trên mái.
Tạm biệt tháng tư với những cảm xúc lúc nhạt nhòa, lúc đậm sâu nhưng sẽ luôn là mãi mãi.

Lâu lắm rồi em mới thấy tháng tư dịu hiền như thế này. Có lẽ bởi tháng tư này em đang được sống dưới bầu trời quê hương. Được vỗ về trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Tháng tư năm nay em ít khóc hơn mọi ngày.

leaves-690215-1368312165_600x0.jpg

Lần duy nhất em khóc vào tháng tư đó là khi ngồi trên xe của một người bạn, nhớ lại quãng hành trình mà bạn, em và những người khác nữa đã cùng nhau đi qua, tự nhiên nước mắt em lăn dài trên má. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, em đã không thể nói hết được với bạn những điều em muốn nói. Nhưng ơn trời, em đã kịp gửi lại cho bạn lời tri ân trong lá thư viết bằng tay vội vã...

Người ta vẫn nói nhiều về tháng tư, về mùa bằng lăng nở đẹp tím trời Hà Nội. Người ta khen cánh đồng lúa tháng tư đẹp ngút ngàn ở những miền quê và người ta tả bầu trời tháng tư đẹp đến nỗi khó có người họa sĩ nào có thể phác thảo hết được những gam màu yêu thương của tháng tư vào bức tranh mang đậm hơi thở của mùa. Đã đôi ba lần đứng giữa những cơn gió chiều tháng tư trước mặt hồ Tây lộng gió, em đã nhắm mắt lại và thả xuôi cảm xúc. Em đã không nhớ mình đã thì thầm với đất trời tháng tư hôm ấy những gì. Nhưng em lại nhớ rất rõ những quyết định của mình sau ngày hôm ấy và nhận ra rằng, mình đã trưởng thành tự khi nào mà chẳng hay.

Tháng tư, em đã không dám bắt đầu điều gì cả. Nên em không có gì để kết thúc. Chỉ biết cho dù ngày mai tháng tư có qua đi, giông bão có lại ùa về và đập sâu vào lòng ngực, thì em cũng vẫn sẽ ngẩng đầu kiêu hãnh bước qua. Bởi em tin, tháng năm sẽ là bầu trời xanh xanh biếc.

Tháng tư ơi, về nhé! Và người ơi, xin hãy giữ giùm em những gì đẹp nhất của những ngày mùa đang reo trên phố ngoài kia.

Vài nét về blogger:

 

Chia sẻ bài viết qua email


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?