Màu áo xanh tình nguyện trong tôi (dự thi)

Tôi yêu anh, yêu màu áo xanh, yêu cả những công việc thiện nguyện hướng tới cộng đồng.

Thứ tư, 24/10/2012, 10:42 (GMT+7)

>> Cuộc thi 'Những lần đầu tiên đáng nhớ'

Quỳnh Nga
(Dự thi 'Những lần đầu tiên đáng nhớ')

Đó là lần tôi đi dự buổi họp "Bàn giao các chi đoàn về phường mới". Tôi không hào hứng lắm với mấy công việc xã hội này lắm! Chính vì vậy, nên khi đến họp, tôi đang nghĩ tới giải quyết mấy việc của cơ quan nên không quan tâm lắm đến những việc đang diễn ra trong buổi họp. Chợt tôi nghe thấy có tiếng giới thiệu một người nào đó lên phát biểu. "Kính thưa...", tôi ngẩng đầu lên và tự hỏi: "Sao giọng nói nào lại có thể trầm và ấm như vậy nhỉ?".

Trước mắt tôi là một người thanh niên đẹp trai, mái tóc bồng bềnh và có nụ cười rất tươi. Anh mặc áo màu xanh của thanh niên tình nguyện, hướng về phía tôi và cười. Sau này tôi mới biết anh là bí thư Đoàn phường X. Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh. Dù là lần đầu nhưng tôi đã kịp yêu hình ảnh một người thanh niên xung kích với chiếc áo xanh tình nguyện và nụ cười tươi trên môi.

Hình ảnh đó đã khắc sâu vào lòng tôi để trong tất cả những chuyến tham gia công tác Đoàn với anh sau này, dù vất vả, khó khăn đến đâu, cùng anh trên các chuyến đi công tác về các tỉnh miền núi hay những vùng ngập lụt, cứu trợ cho dân, dạy chữ cho trẻ em vùng cao, xây nhà tình nghĩa cho các gia đình chính sách... Nhưng chỉ cần nhìn thấy cái lưng áo xanh ấy, tôi như quên hết những khó khăn bộn bề đang có, phấn trấn mỉm cười, bồi hồi xúc động và con tim nghẹn thở vì cảm thấy như anh đang ở ngay kề bên.

sinhvien-796667-1368304101_500x0.jpg

Trong công tác phong trào, anh luôn là một bí thư Đoàn phường năng nổ, nhiệt tình và rất tâm huyết. Anh đã cùng màu áo xanh tình nguyện biến tôi, vốn là một đứa con gái lãnh đạm, vô cảm với những bon chen cuộc sống thường ngày, nay đã biết quan tâm đến cộng đồng, biết chia sẻ, đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh hơn.

Tôi không còn sống ích kỷ, thích hưởng thụ nữa mà đã biết dành thời gian rảnh rỗi để đi làm từ thiện, biết thương yêu, đùm bọc những trường hợp cơ nhỡ. Tôi đã biết chia sẻ những giọt máu của mình để cứu những người khác. Mỗi ngày, tôi càng thấy cuộc sống này còn có rất nhiều điều tốt đẹp và cần làm hơn những trò chơi, giải trí vô bổ.

Tôi vẫn sánh bước cùng anh trong các chương trình thiện nguyện. Và vào ngày Trung thu, sau khi tổ chức "Đêm hội trăng rằm" cho các cháu thiếu nhi xong, mồ hôi vẫn còn chảy trên khuôn mặt, tấm áo xanh ướt đẫm, anh mỉm cười thật tươi khi thấy các em nhỏ thiếu nhi hớn hở, sung sướng vì được vui Tết thiếu nhi. Anh đã ôm tôi vào lòng và nói lời yêu với tôi. Nép vào lòng anh, được ôm chiếc áo xanh thẫm đẫm mồ hôi ấy, tôi vô cùng hạnh phúc, bởi tôi yêu anh, yêu màu áo xanh, yêu cả những công việc thiện nguyện hướng tới cộng đồng.

Đến nay, đã là vợ chồng với nhau rồi, anh không còn làm công tác Đoàn nữa nhưng tôi vẫn nhớ mãi màu áo xanh đó và khi bất chợt đi trên đường, nhìn thấy những chiếc áo xanh tình nguyện, tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc vì đã yêu màu áo xanh ấy ngay từ lần đầu tiên gặp mặt màu áo xanh và giọng nói trầm ấm...

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?