Con đường rơm

Con đường rơm nhắc Chich nhớ tới nguồn gốc của mình - một thằng trẻ nhà quê.

Thứ tư, 25/4/2012, 09:15 (GMT+7)

Chich

Hai ngày cuối tuần về quê, Chich lại được sống trong cái không khí của mùa gặt. Mùa mà những người nông dân luôn mong đợi, là mùa của thu hoạch, mùa của ấm no... mùa của những con đường rơm. Sáng sớm, ngoài đồng đã lố nhố từng tốp người đi gặt. Tiếng cười nói, tiếng công nông chở lúa, tiếng trâu bò "than thở" gồng xe lúa nặng. Trong làng, từng nhà, thóc lúa phơi đầy sân, ngổn ngang nào máy tuốt, bồ cào, máy quạt lúa và nhiều nhất vẫn là rơm, đâu cũng thấy rơm.

Chich sẽ chẳng bao giờ quên hình ảnh một đám cưới trên con đường rơm ở quê mình. Cô dâu, chú rể đi trên rơm. Đoàn người đi trên con đường vàng óng, thơm mùi thóc lúa. Hồi nhỏ, mỗi lúc được về quê đúng vụ gặt, Chich lại được mấy cu hàng xóm rủ chơi trận giả. Chiến trường là những đống rơm ven đường làng, tha hồ mà núp, tha hồ lăn lộn trên rơm.

Trẻ con ngày đó không có nhiều trò chơi công nghệ cao như bây giờ nhưng lại có nhiều trò chơi với... rơm. Quái nhất là lấy rơm tươi phi vào xe đạp của mấy đứa con gái cùng tuổi trong xóm. Rơm quấn vào líp xe đạp thì chỉ có nước ngồi khóc.

Ảnh: Hoàng Hà.

Vào mùa gặt, những con đường làng trải ngập rơm rạ. Ảnh: Hoàng Hà.

Ra đồng thả trâu, bọn nhỏ mang đi những nút bằng rơm (có nơi gọi là con cúi). Nút đó được bện chặt, trước khi đi chăn trâu, châm lửa rồi, nó có thể giữ được lửa cháy đến chiều. Nhờ có lửa, có rơm mà sinh ra đủ trò cho mấy nhóc trẻ trâu: nướng khoai, nướng cá, hun chuột. Người quê Chich không đốt rơm luôn ở ngoài đồng như một số nơi. Lúc gặt, họ mang cả cây về nhà rồi mới tuốt lúa. Cây lúa sau khi đã tách hết hạt, đem phơi khô được gọi là rơm.

Người ta phơi rơm khắp đường làng, thế mới có những con đường rơm. Tối đến lại đánh đống thành những đống rơm nhỏ, đợi ngày sau phơi tiếp đến khi khô nỏ, vàng óng. Sau vụ gặt, nhà nào cũng đánh một đống rơm to đùng, cao quá nóc nhà. Giờ về quê, Chich thấy còn rất ít những đống rơm như thế.

Bà Ngoại Chich bảo đánh đống rơm để dự phòng cho trâu, bò ăn rồi để đun nấu. Khoái nhất là được ăn cơm đun rơm, nấu bằng nồi gang, đến khi cơm cạn, quấn một vòng rơm quanh nồi, lửa cháy bùng bùng, nấu cơm sẽ có cháy quanh nồi, ăn ngon phải biết. Bà Ngoại còn chọn mớ rơm nếp, những mớ rơm ngon nhất, tỉ mỉ ngồi tết thành những chiếc chổi rơm. Làm chổi rơm cũng là cả nghệ thuật, trông lạ mắt mà quét thì lâu mòn.

Rơm còn được dùng như một thứ dây buộc, buộc mạ, xâu cá, xâu ếch. Loại rơm làm dây buộc cũng phải chọn, là những cọng rơm to và dai. Chich thấy mấy bác hàng xóm phơi trên nóc bếp, dựng lên, xòe ra như những cái bắt cá. Mấy nhóc ở thành phố chắc không biết nhiều đến công dụng của rơm. Vì thế, chúng nghĩ rơm là thứ bỏ đi. Đấy là điểm khác nhau giữa những đứa trẻ của phố thị và những đứa trẻ nhà quê.

Lúc này, Chich đang đi trên những con đường rơm dẫn vào làng. Từng bước chân êm như bước trên thảm. Con đường rơm nhắc Chich nhớ tới nguồn gốc của mình - một thằng trẻ nhà quê, nhắc Chich phải luôn biết tận dụng và trân trọng những gì mình có.

Vài nét về blogger:

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?