Xa nhau, anh chỉ biết nói xin lỗi

Thứ năm, 1/11/2012 06:59 GMT+7
0 0 chia sẻ

Tôi muốn gặp mặt trước khi anh nhập ngũ nhưng anh từ chối, luôn miệng nói xin lỗi. Tôi không hiểu tình cảm anh dành cho tôi là gì.

Tôi quen biết anh mới được một tháng thôi, từ khi tôi tốt nghiệp và đi làm. Lúc ấy, tôi chỉ xem anh như một người bạn, một người em thì đúng hơn vì anh nhỏ hơn tôi một tuổi. Chúng tôi chơi chung với một nhóm bạn làm cùng công ty, thường đi ăn và uống cafe với nhau. Nói chuyện với anh, tôi thấy rất vui vì anh hài hước, hay pha trò cho mọi người cười. Ấn tượng đầu tiên khi gặp anh mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in. Hôm ấy anh đã nói chuyện và làm cho tôi cùng đám bạn cười mỏi cả miệng.

Thế rồi một tháng vui vẻ nhanh chóng trôi qua, tôi xin nghỉ việc, về làm ở gần nhà. Ngày chia tay, anh cũng chẳng nói gì nhiều với tôi, chỉ nhắn tin chúc tôi về bình an, khi nào rảnh thì điện thoại nói chuyện. Khi về nhà, tôi gọi điện thoại cho anh để nói chuyện phiếm cho vui vì đi làm chỗ mới, tôi cũng chưa có nhiều bạn bè nên hơi buồn. Đến hôm sau, anh gọi cho tôi và nói chuyện rất lâu. Từ hôm ấy, chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau hơn, khi thì anh gọi, lúc lại là tôi gọi cho anh.

xinloi-150356-1368269834_500x0.jpg

Một hôm, anh nói đến chuyện tình yêu. Anh không nói thẳng là yêu tôi nhưng hàm ý anh là vậy. Tôi hiểu nhưng cũng trả lời nửa đùa nửa thật vì tôi nghĩ anh chỉ nói đùa thôi, tại tính anh rất hay giỡn mà. Tôi nghĩ nếu có thật thì đó cũng chỉ là tình cảm nhất thời thôi. Nhưng tôi cũng mong lời nói ấy là thật. Dần dần, tôi tin những gì anh nói. Tôi cũng nói thật tình cảm và suy nghĩ của mình cho anh nghe nhưng nhiều lúc anh làm tôi buồn, suy nghĩ nhiều lắm. Anh chỉ gọi điện thoại cho tôi vào buổi tối trước khi đi ngủ mà thôi. Tôi hỏi sao anh không khi nào nhắn tin hay gọi điện trong ngày thì anh bảo anh không thích nhắn tin vì nhắn tin có thể nói dối và khỏi phải suy nghĩ nhiều. Tôi giận anh, không biết anh có thương mình thật lòng không?

Có nhiều lúc, tôi thấy những gì anh làm và nói hoàn toàn trái ngược. Anh nói thương tôi, tôi là người đầu tiên và là người cuối cùng đối với anh nhưng tôi không cảm nhận được sự quan tâm của anh dành cho tôi. Rồi anh phải đi bộ đội, anh hỏi tôi có nên đi bây giờ không? Tôi đã khuyên anh đi vì tôi nghĩ như thế sẽ tốt cho chúng tôi hơn và cũng có thời gian để thử thách tình cảm của anh.

Anh nói anh đi chẳng có vướng bận gì ngoài tôi ra. Anh hỏi tôi có chờ anh một năm rưỡi được không? Tôi bảo anh có muốn tôi chờ không thì anh nói muốn và rất muốn. Vì thế, tôi cũng trả lời anh rằng nếu tôi thương anh thật thì bao nhiêu lâu tôi cũng chờ được hết, còn nếu không thương thì một ngày cũng không chờ. Và rồi anh quyết định đi.

Trước khi đi, anh nói là anh không muốn tôi phải khổ nên bảo tôi đừng đợi anh, cứ tự do thoải mái đi. Anh hứa trước khi lên đường sẽ gặp tôi nhưng đợi mãi chẳng thấy anh đâu. Tôi giận anh lắm. Tôi cũng rất muốn gặp anh lần cuối trước khi anh đi, tôi đã gọi điện cho anh, bảo anh chạy lên công ty cách nhà anh khoảng mười mấy km, tôi sẽ xuống đó gặp anh. Thế mà anh nói anh hơi mệt, để anh suy nghĩ và rồi anh nhắn tin xin lỗi tôi. Anh bảo gặp rồi chẳng biết nói gì nữa, giờ anh chỉ biết xin lỗi và xin lỗi.

Tôi đọc tin nhắn của anh mà nước mắt cứ trào ra. Tôi không hiểu được anh nữa rồi và cũng không biết phải làm sao?

Sunflower

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

Ý kiến bạn đọc ()