Thứ ba, 20/7/2010, 10:10 (GMT+7)

Trái tim cần niềm tin

Anh còn nhớ không ngày mới gặp nhau, trong quán cafe Du Mục ấy. Em nói thật nhiều còn anh thì chỉ im lặng lắng nghe. Rồi chúng mình từ những ngày gặp nhau chỉ để nói chuyện rồi đến những ngày cùng nhau đi chơi hội chợ, đi Đầm Sen. Bao nhiêu kỷ niệm chỉ mới đây mà giờ sao anh lại như vậy.

Ngày nào anh nói "dù em thế nào đi nữa, anh vẫn mãi yêu em và mong muốn em mãi trong vòng tay của anh". Vậy mà ngày nay thì chỉ còn những lời đau lòng. Dù mình chưa chia tay nhau nhưng tình yêu đó đã không còn trong trái tim của anh. Em ngỡ ngàng, khóc thật nhiều. Khóc cho niềm tin bị mất, khóc cho tình yêu mình sao quá đắng cay. Mọi thứ giờ chỉ còn hai tiếng "đau lòng" mà thôi. Chia tay anh, em không đủ can đảm nhưng sống như bây giờ em cũng chẳng vui vẻ gì. Hạnh phúc ngày nào anh nói, anh vẽ cho em thấy giờ là vậy sao?

Anh nói chờ anh hai năm nữa để tạo cho em hạnh phúc mãi mãi. Nhưng chỉ mới hơn chín tháng sao anh lại quên hết những lời anh nói? Em đâu cần gì, em đâu đòi hỏi gì cao sang. Em chỉ cần trái tim yêu em ngày xưa. Em chỉ cần anh Hiếu của ngày xưa. Như vậy là đủ lắm rồi. Em không cần một thể xác không còn tình yêu dành cho em. Em cần tâm hồn, chân tình anh dành cho em. Em biết anh không bao giờ đọc được những lời này nhưng em chỉ biết gởi những dòng tâm sự vào đây. Thời gian sẽ qua, con người sẽ già đi nhưng tình yêu em dành cho anh là mãi mãi. Anh là hạnh phúc của em, là niềm tin vào cuộc sống của em. Hy vọng một ngày nào đó, anh Hiếu của ngày xưa sẽ trở về bên em. Em sẽ chờ anh. Khi anh quay lại sẽ thấy em đứng sau lưng anh.

Kim Nhàn

Ý kiến bạn đọc ()