Thứ ba, 15/9/2015, 08:56 (GMT+7)

Không còn tôn trọng từ khi cha ngoại tình

Cha không xứng đáng được nghe hai tiếng thiêng liêng "Cha ơi" từ tôi. Tôi chỉ muốn cha tránh xa mình, càng xa càng tốt.

Sự tôn trọng và thần tượng cha trong tôi biến mất hoàn toàn và thay vào đó là thù hận và khinh bỉ. Người tình cũ của cha chỉ hơn tôi vài tuổi. Dù cha có xin lỗi tôi, nói đã thay đổi và muốn bù đắp lỗi lầm của mình nhưng tôi chẳng thể nào lay chuyển và tin tưởng. Tha thứ ư? Tôi không làm được. Ai cũng mắc sai lầm, nhưng ngoại tình thì không thể tha thứ và không đáng để tha thứ. Mỗi khi người đàn ông đó muốn tới gần tôi, trò chuyện với tôi thì cái cha nhận được chỉ là sự hắt hủi. Mỗi khi nhìn thấy cha tôi lại nhớ tới cảnh ông tình tứ, làm những điều có lỗi cùng người đàn bà đó.

khong-con-ton-trong-tu-khi-cha-ngoai-tinh

Ảnh minh họa

Mẹ tôi chỉ biết đau khổ, khóc thầm. Mẹ là người phụ nữ cam chịu, từng dạy tôi sống trên đời phải biết tha thứ nhưng trong hoàn cảnh này tôi không thể làm được, không vị tha như mẹ. Thâm tâm và trí óc tôi không cho phép mình làm điều đó. Tôi hiện có bạn trai, cuộc tình chúng tôi đã kéo dài hơn hai năm và trái tim tôi tin anh, chấp nhận trọn đời bên anh. Anh yêu tôi thật lòng, đã đề cập tới chuyện hôn nhân, tương lai chúng tôi sẽ có bao đứa trẻ nhưng vẫn chưa sẵn sàng tiến tới hôn nhân. Anh hay dẫn tôi về thăm gia đình, tôi cũng đưa anh về ra mắt mẹ. Tới khi tôi quyết định theo anh lên xe hoa thì lại không muốn có sự góp mặt của cha trong ngày trọng đại đó.

Tôi chỉ muốn cha tránh xa mình, càng xa càng tốt. Lúc bé tôi từng mơ ước khi lớn lên, gặp được vị bạch mã hoàng tử của đời mình thì sẽ được cha dắt tay bước vào cửa nhà thờ và sẽ trao tôi cho vị hoàng tử đó, hôn lên trán tôi một lần sau cuối, thủ thỉ dặn dò tôi đôi điều trước khi cuộc đời bước sang một trang mới, như những người cha trong phim cổ tích tôi từng xem. Nhưng ước mơ đó của tôi đã bị cha giẫm đạp lên hết cả. Giờ với tôi về thăm gia đình chỉ vì mẹ mà thôi, trong mắt tôi bây giờ chỉ có mẹ, tôi đã là trẻ mồ côi cha. Dù người đời có nói thế nào thì sự khinh bỉ, ghét bỏ của tôi dành cho cha không bao giờ thay đổi. Chính cha đã làm tôi có suy nghĩ đó.

Cha không xứng đáng với vị trí làm cha, được nghe hai tiếng thiêng liêng "Cha ơi" từ tôi. Cha đã không làm tròn trách nhiệm của một người cha, một tấm gương cho con mình noi theo. Những tiếng cười hạnh phúc, những ký ức đẹp đã tan biến hết rồi. Các bạn ơi, xin hãy chia sẻ cùng tôi.

Loan

* Gửi tâm sự của bạn tới địa chỉ email changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối. Lưu ý bài viết bằng tiếng Việt có dấu.

Ý kiến bạn đọc ()