Thứ hai, 11/10/2010, 15:30 (GMT+7)

Em nhớ anh rất nhiều

Cuộc sống này có phải những thứ quý giá mình không bao giờ giữ lại được phải không anh? Vì với em, không có bất cứ điều gì quan trọng hơn anh, hơn những giây phút ở bên cạnh anh nhưng em đã cố gắng nhiều lắm, nhiều lắm rồi… mà vẫn đánh mất anh.

Em thấy ai cũng viết những câu chuyện tình yêu rất lãng mạn, rất hạnh phúc nhưng ít ai nói về sự chia lìa. Em thì muốn viết về anh vì em yêu anh, yêu nhiều hơn bất cứ điều gì. Những ngày tháng chúng mình bên nhau vẫn luôn làm em ấm áp. Giá như... chúng mình đừng quá non trẻ, giá như cuộc sống đừng reo rắc nhiều khó khăn đến thế, giá như anh đến với em muộn hơn một chút... chúng mình sẽ chững chạc hơn, sẽ biết vượt qua những khó khăn này, anh nhỉ? Chúng mình ở bên nhau cũng gần ba năm rồi anh nhỉ? Ba năm hạnh phúc nhất của em, ba năm em được sống trọn vẹn trong tình yêu của anh.

Em nhớ, rất nhớ những chiều anh đưa em đi học về bằng xe đạp. Em biết anh rất mệt nhưng em thích ngồi sau anh như thế. Nép mình sau lưng anh, cảm nhận từng giọt mồ hôi, từng hơi thở, từng cái rướn mình cố gắng. Lúc đó em rất hạnh phúc. Em nhớ những hôm trời mưa, những lần em ốm. Anh cố gắng vừa đạp vừa nắm tay em vì sợ em lạnh, sợ em mệt. Rồi những buổi chiều anh cõng em đi chọn hoa hồng tặng em và khi tập quân sự về em có cả một bó hoa thật to. Tới tận bây giờ em vẫn hãnh diện về điều đó. Em nhớ niềm hạnh phúc ngập tràn khi gọi "Anh ơi!", anh luôn quay lại, cười với em, nụ cười đó với em rất đẹp. Anh sẽ luôn cười như thế nhé!

Em nhớ những nơi chúng mình từng đi. Đảo Ngọc – khung cảnh lãng mạn nhất anh tặng em. Nhớ khi ngồi bên anh ngắm pháo hoa ở Hạ Long và nghe bài hát “Love to be loved by you". Tới tận bây giờ khi nghe lại bài đó , em vẫn còn cảm nhận được nguyên vẹn cảm xúc khi đó. Em nhớ mỗi sáng tỉnh dậy anh dang cánh tay đón em trong cái ôm ấm áp, “vợ ở nhà ngoan nhé, anh đi làm đây “. Anh vấn rất hay gọi em là "vợ yêu của anh" anh nhỉ?

Bây giờ em nhớ cảm giác ấm áp đó quá! Ngày nào em cũng cố gắng cười nói vui vẻ, em cũng không nhớ mình đã khóc bao nhiêu, đã khóc bao đêm rồi. Em chưa từng ngủ được đêm nào từ ngày không còn ở bên anh nữa. Cổ họng cũng nghẹn đắng không nuốt nổi thứ gì khi nghĩ anh chẳng ăn uống ra sao. Em chưa từng có một giây nào vui vẻ từ ngày chúng mình xa nhau. Em không dám nhìn anh, không dám nghĩ tới anh vì em sợ mình sẽ khóc trước mặt mọi người.

Nhiều đêm khi đóng cửa lại, em cảm nhận được trọn vẹn nỗi cô đơn trong phòng. Em ôm gối khóc, ngồi thu mình trong góc giường khóc, nằm trên sàn nhà khóc… chỗ nào cũng khóc, lúc nào cũng khóc, ngay cả lúc này khi ngồi viết tặng anh... Anh biết vì sao em khóc không? Vì em rất nhớ anh, em chỉ muốn chạy ngay lại ôm anh thôi. Anh chỉ cách em một chút thôi mà, sao lại không thể ôm anh chứ? Mỗi ngày kết thúc, em cảm nhận được nỗi nhớ càng nhiều hơn, em không biết ngày mai em sẽ sống thế nào? Ngày nào cũng nhìn anh gầy đi trông thấy, nhìn anh nằm ngủ ở phòng làm việc nhiều muỗi, nhìn anh ăn uống không ra sao... Em đau lòng nhiều lắm anh ạ!

Chúng mình không thể ở bên nhau được nữa đâu anh nhỉ? Em không biết tại sao lại có lúc thế này? Nhưng em tôn trọng quyết định của anh, em sẽ cố gắng vượt qua chuyện này. Qua thời gian này, em chỉ mong có ngày nào đó, chúng mình lớn hơn bây giờ. Anh sẽ hiểu được tình yêu của em, những gì em đã dành cho anh. Em yêu anh – sẽ mãi yêu anh, anh biết điều này mà. Em thèm một cái ôm của anh, thèm một đêm ngủ ngon, thèm một câu nói ấm áp... nhưng tại sao bây giờ những điều đó xa vời như vậy chứ?

Em không viết nữa đâu anh ạ, em khóc nhiều quá rồi. Em sợ mình gục ngã mất, anh đừng rời xa em, được không anh? Em không mạnh mẽ như vẻ ngoài của em, trong em là nỗi nhớ cồn cào, tình yêu mãnh liệt dành cho anh. Anh hiểu điều đó không anh? Em muốn nói với anh một điều duy nhất thôi "Em nhớ anh rất nhiều".

Hoàng Yến

 

Ý kiến bạn đọc ()