Thứ tư, 1/9/2010, 16:15 (GMT+7)

Em nhớ anh!

Mỗi lần em đến, anh đều mỉm cười, vẫn là nụ cười ấy chẳng đổi thay. Tóc anh cũng không dài ra, gương mặt vẫn sáng sủa, còn cười rất tươi nữa. Chắc anh nhớ em lắm đúng không, nên khi em đến mới cười nhiều như thế chứ.

Ơ này, anh vẫn còn giữ bó hoa hôm trước em mang đến à, xấu thật, người ta không thay cho thì cứ để thế à. Hôm nay em lại mang hoa Bách hợp anh thích đến đây này anh thích nó chứ! Em giữ đúng lời hứa đấy nhé, lại có cả chocolate nữa anh này, hy vọng anh sẽ thích nó. Anh này, dạo này thời tiết thay đổi, anh nhớ phải mặc ấm nhé! Em mang chiếc áo len đến cho anh nữa này. Xin lỗi anh! Anh đừng giận em nếu em nói ra điều này nhé anh! Ngày mai em sẽ đi du học, không thể đến đây hàng ngày mang hoa cho anh, cũng không thể hôn anh được nữa, không được nhìn thấy anh nữa!Anh có giận em không, xin lỗi anh, em phải đi, có lẽ là để quên anh, không thể ngày nào cũng đến ngắm anh, nhổ cỏ cho anh nữa, cũng không thể thắp hương cho anh nữa!

Em sợ anh buồn, không có ai nói chuyện, không có ai lau di ảnh cho anh, nhưng em chắc anh không sao đúng không vì đã 3 năm qua anh cũng không nói chuyên hay hôn em nữa rồi, cũng không vuốt tóc em, mắng em là cô bé ngốc như trước nữa. Ôi, em lại nhớ anh rồi! Anh!Để em khóc lần này nữa thôi anh nhé! Ngày mai em đi rồi, anh phải giữ gìn nha ! Em sẽ thường xuyên viết thư cho anh, em yêu và nhớ anh nhiều lắm, em hy vọng anh sẽ ủng hộ em anh nhé, vì em biết ở nơi đâu anh cũng dõi theo em mà, phải không anh! Người yêu anh

Nguyễn Linh

Ý kiến bạn đọc ()