Thứ năm, 15/4/2010, 17:01 (GMT+7)

Công viên kỉ niệm

Người vẫn còn đây, vẫn là nơi cũ, chỉ có thời gian đã chuyển từ đông sang xuân. Chúng ta đã trở thành người lạ từ bao giờ? 5 tháng chưa đủ thời gian để quên, để rồi trở thành xa lạ.

Người lạ khi gặp nhau đến lần thứ hai cũng có thể gật đầu chào nhau một câu. Sao mình gặp nhau rất nhiều lần lại không thể? Không hiểu, thật sự là không hiểu. Mặc dù đã nghĩ ra rất rất nhiều câu trả lời nhưng vẫn không thể giải quyết được thắc mắc trong lòng. Quý mến một người, chỉ mong làm một người bạn hay một người anh, cũng là yêu cầu quá đáng lắm sao? Dù rằng tình cảm thật của anh nhiều hơn thế. Anh không hiểu và có lẽ sau này cũng mãi sẽ là một câu hỏi không có câu trả lời em nhỉ?

Nhiều khi cứ lôi hết những sự thật ra để nói rằng mình phải quên, mình phải trả lại khung trời bình yên cho em. Anh cứ tưởng sẽ làm được. Nhưng ngược lại, không cần nhìn, chỉ cần cảm nhận thấy em ở đâu đó quanh đây, tự nhiên lại cảm thấy bồi hồi, lại cảm thấy nhớ. Anh sẽ không đến công viên đó nữa. Nó chứa đựng thật nhiều kỉ niệm và những nỗi đau vì anh đã không hiểu được em, anh đã không thể tiếp cận. Anh không có đủ dũng cảm để làm một người bạn tri kỉ. Liệu có một ngày nào đó mình có thể coi nhau là bạn không? Anh không đòi hỏi gì hơn thế. Cũng muốn có thể gật đầu chào em một câu, nhưng lại sợ làm phiền. Chào em nhé, hẹn gặp lại vào một ngày nào đó. Nhìn nhau gật đầu và chào nhau một câu nhé!

Anh

Ý kiến bạn đọc ()