Thứ bảy, 16/7/2011, 09:00 (GMT+7)

Chúc anh luôn hạnh phúc

Anh à! Em biết anh đau lắm nhưng còn cách nào khác được hả anh? Em yêu anh nhiều lắm anh biết không nhưng em không thể ích kỷ cho bản thân mình mà quên đi người khác được. Ngày xưa anh là của em, còn bây giờ, anh đã là chồng của người khác.

Em rất hận mình tại sao lại độc ác với anh như vậy? Tại sao không cho anh cơ hội để gặp em? Tại sao không nghe điện thoại của anh? Em thường hỏi anh: "Lúc đó sao không qua nhà tìm em? Nhà mình gần nhau mà anh? Anh có nỗi niềm gì không nói cùng em mà lại đi hỏi người khác để họ chia sẻ, tâm sự rồi họ lại yêu anh? Cuối cùng anh cưới họ làm vợ. Tại sao hả anh?".

Anh đã có vợ rồi, sao còn tìm em làm gì? Anh còn nói không thể quên em, nói em là quan trọng nhất, nói em là tất cả của anh... Những lời nói như "rót mật vào tai" càng làm em yêu anh hơn bao giờ hết. Anh nói: "Vợ rất ốm yếu, cần anh chăm sóc". Anh nói vậy, em không đau sao anh? Em là con gái em, cũng ghen vậy nhưng em lấy quyền gì để mà ghen với vợ anh đây?

Anh nói gặp lại em rất khó nên không muốn mất em lần nữa. Anh nói không bao giờ bỏ rơi em... nhưng lời anh nói được bao lâu? Một ngày, hai ngày... rồi anh lại nói không muốn em vì anh mà khổ, anh kêu em đi lấy chồng. Lấy chồng ư? Có thể không anh? Tụi mình từ lúc bé chưa biết gì đã chơi đùa cùng nhau, khi lớn lên một chút thì tình cảm nảy sinh, khi hiểu biết một chút thì tình yêu hình thành. Hoàn cảnh xô đẩy mỗi người một ngả, anh và em không gặp nhưng tình cảm ấy không mất đi. Bấy nhiêu đó thôi đã làm tim em quặn đau lắm rồi. Lấy chồng ư? Làm sao có thể khi trong tim em "ngự trị" hình bóng anh quá sâu đậm rồi.

Em phải làm gì đây trong khi thời gian mình gặp lại nhau đủ để hiểu rằng em không thể thiếu anh, không muốn xa anh nhưng tất cả chỉ là tuyệt vọng? Giờ này anh đang hạnh phúc bên vợ, còn em ngồi đây "gặm nhấm" nỗi đau một mình.

Anh biết không? Những đêm tối khi đi trên đường một mình, em thấy có rất nhiều đôi tình nhân sánh bước bên nhau, trao nhau những nụ hôn ngọt ngào... Em lại ước giá mà anh chưa có vợ, anh có thể chở em đi dạo công viên, đi ngắm thành phố về đêm thì lãng mạn biết mấy nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng, sẽ không bao giờ có được.

Cái ngày em không muốn nó đến, cuối cùng nó cũng đến. Anh nói "từ đây anh sẽ không làm phiền em nữa", tim em như se thắt lại, còn lời nào cho em đây anh? Em thường tự hỏi có phải em đã rất ngu khi yêu anh - người đã có vợ nhưng rồi em lại gạt phắt đi ý nghĩ đó, tự an ủi mình là anh cũng rất yêu em. Cuối cùng, em "trắng tay lại hoàn tay trắng" vì với anh, gia đình mới quan trọng. Rồi anh lại một lần nữa gạt em ra khỏi cuộc đời của anh.

Thay vì ngồi đây để nỗi đau giết dần giết mòn thể xác, tinh thần em, hãy để em chúc anh hạnh phúc, bình yên bên gia đình nhỏ của mình. Dù ở đâu, em cũng chỉ có mình anh, mãi mãi cũng chỉ mình anh, một lần nữa em chúc anh hạnh phúc. Em vẫn luôn nhớ về anh, yêu anh.

Nhỏ

Ý kiến bạn đọc ()