Thứ tư, 15/6/2011, 06:00 (GMT+7)

Chồng vô trách nhiệm và ngoại tình

Giờ đây tâm trạng tôi ngổn ngang với bao đau khổ và suy tính. Tôi không biết mình nên làm thế nào để chấm dứt mọi khổ đau của quá khứ và hiện tại, nhưng tương lai tôi không phải nuối tiếc và ân hận về những quyết định của mình.

Tôi viết lên những dòng tâm sự này để mong nhận được sự sẻ chia và cho tôi lời khuyên của các bạn, đặc biệt là những người có hoàn cảnh tương tự như tôi. Năm nay tôi 29 tuổi, chồng tôi 31 tuổi, chúng tôi có một bé gái hơn một tuổi. Tôi và chồng tôi quen nhau hồi năm 2004, lúc đó anh đã ngỏ lời yêu tôi nhưng tôi chưa nhận lời yêu anh. Đến tháng 10 năm 2006 tôi nhận lời yêu anh (thực tế lúc nhận lời yêu anh không hẳn vì tình yêu mà vì lòng thương hại, vì lúc đó chuyện làm ăn của anh bị thất bát cộng với nợ nần khiến anh rất buồn, nên tôi đã chủ động chia sẻ và nhận lời yêu anh). Một năm sau chúng tôi đăng ký kết hôn nhưng vì anh “không có tiền” nên mãi đến năm 2009 chúng tôi mới tổ chức đám cưới. Trong suốt thời gian quen và yêu nhau, tôi với anh không ở gần nhau, vì anh làm nghề lái xe cuốc đi theo công trình, còn tôi sinh sống và làm việc tại Bình Dương.

Chồng tôi là một người bình thường, trình độ lớp 6, có thể nói là xấu trai và cục tính. Còn tôi là một người con gái nhỏ nhắn và khá dễ thương, hoàn cảnh gia đình tôi rất khó khăn và éo le. Tôi đã sống cuộc sống tự lập từ lúc học lớp 8 rồi phấn đấu nỗ lực học lên trung cấp kế toán. Sau đám cưới một thời gian thì anh chuyển vào Bình Dương sống cùng vợ (trước đó anh cư trú ở Nha Trang). Cuộc sống của chúng tôi lúc này nghèo khó nhưng rất hạnh phúc, mặc dù có đôi lúc anh vô cớ nhăn nhó cáu bẩn nhưng tôi nghĩ vì anh đang thất nghiệp ở nhà tù túng quá nên mới vậy, vì thế tôi đã nổ lực đem lại niềm vui cho anh. Ngày ngày tôi tranh thủ đi làm về sớm, cùng anh nấu cơm, làm việc nhà, tối tối hai vợ chồng lại tay trong tay đi tản bộ. Phải nói đây thời gian hạnh phúc nhất của chúng tôi. Một thời gian sau anh mượn tiền của anh chị tôi để hành nghề bán áo quần dạo, tôi tích cóp được bao nhiêu thì mua cho anh chiếc xe máy cũ. Rồi tôi có thai, tôi thực sự sốc khi tôi báo tin mình có thai nhưng anh không hề vui mừng đón nhận nó, trái lại anh còn tỏ ra khó chịu và cáu gắt. Tôi có hỏi thì anh bảo vì sợ không có tiền nuôi con. Mỗi tuần anh bán được vài trăm (200-400) bộ áo quần (tôi ước lượng vậy vì chị gái tôi bỏ hàng cho anh) nhưng anh không hề đưa tiền cho tôi. Tôi có hỏi thì anh bảo bán không có lãi. Nhưng tôi biết anh đang lừa dối tôi, vì thỉnh thoảng tôi có đi bán phụ anh, mỗi bộ đồ lãi ít nhất cũng 7.000 đồng đó là chưa kể quần jean, áo thun mỗi cái lãi 20 nghìn đồng trở lên. Tôi nói anh là mua bán thì phải có sổ sách ghi chép nhưng anh khăng khăng không làm và không cho tôi làm. Nhiều lần kiểm tra tôi phát hiện bị mất hàng. Tôi hỏi thì anh ậm ừ rồi vùng vằng lớn tiếng với tôi. Mà tính tôi thì không thích cãi cọ, lớn tiếng, mỗi lần giận anh tôi đều im lặng, có lúc giận anh quá không chịu nổi thì tôi bỏ đi lang thang ngoài đường khi nào mệt lả người rồi mới mò về nhà. Và tôi chỉ nói chuyện đó với anh khi hai vợ chồng đã đầu gối tay ấp. Nhưng đáp lại sự dịu hiền, chịu đựng và hi sinh của tôi thì càng ngày anh càng quá đáng.

14vtn-434309-1378060755.jpg

Anh không lo tiền ăn, tiền nhà mà chỉ thỉnh thoảng tôi hỏi thì anh đưa cho tôi vài trăm ngàn (100.000-300.000 đồng), đã thế tiền tôi dành dụm để sinh con anh cũng lấy nốt. Tôi nói là hết tiền ăn rồi thì anh bảo không có thì nhịn. Trái tim tôi như sắt lại khi nghe câu nói đó. Tôi có thể cảm thông sự ích kỷ chỉ thích sống cho bản thân mình của anh, nhưng tôi bị ám ảnh bởi sự tàn nhẫn và vô lương tâm đó. Thỉnh thoảng anh có hỏi tôi thích ăn gì để anh mua. Và những lúc tôi mệt anh cũng tranh thủ về sớm nấu cơm cho vợ. Anh còn làm những điều khiến tôi nghi ngờ anh không chung thuỷ với tôi. Đó là việc anh thường xuyên về khuya, tôi mang bầu nhưng anh không quan tâm yêu thương như lúc trước, anh hay cáu bẩn gây chuyện với tôi, thậm chí có nhiều lúc tôi chưa biết chuyện gì xảy ra thì anh đã văng tục và chửi thề. Tôi bảo sao dạo này anh ăn nói mất lịch sự như thế thì anh chửi cha mẹ tôi. Điện thoại thì lúc nào anh cũng giữ khư khư trong người và để ở chế độ im lặng. Có một chỗ bán hàng gần nhà, thời gian đầu chiều nào tôi đi làm về anh cũng gọi tôi ra bán với anh (tôi bán hàng rất được, suốt thời gian là sinh viên tôi chuyên làm bên marketing), nhưng sau này anh không cho tôi ra nữa. Tôi thăm hỏi chăm sóc anh cũng làm cho anh cáu bẩn, anh chỉ muốn tôi không có mặt ở đó. Tôi đã âm thầm theo dõi thì thấy anh hay sang chỗ của cô gái bán hàng bên cạnh ngồi và hai người đong đưa với nhau rất tình tứ, nhưng sau đó chồng cô gái đó không cho cô ấy đi bán hàng nữa. Rồi một lần khác, đêm nằm ngủ anh ôm hôn tôi và gọi tên người khác, anh sực tỉnh dậy miệng lẩm bẩm "nhầm nhầm". Người này tôi đã từng gặp, cô ta bán đồ như chồng tôi, cô ta sai việc chồng tôi như là chồng cô ấy vậy. Cô ta đi bán đồ dạo ngoài đường nhưng ăn mặc hở hang và như những cô gái bán bia ôm. Rồi một chỗ bán hàng khác, tôi thấy anh đứng trước mặt cô gái bán hàng cùng mà kéo áo lên hở cả vú, quần thì kéo xuống thấy cả lông mu. Sau đó tôi còn thấy cô này nắm tay chồng tôi. Lúc này tôi không thể nhẫn nhịn được nữa. Vì tôi nghĩ hai lần trước có thể tôi sai, nhưng lần này, rõ ràng một người đàn ông đã có vợ và một người đàn bà đã có chồng có quan hệ bình thường với nhau thì không ai lại đi hành xử như thế. Cô gái này trước đó đêm nào cũng gọi điện cho chồng tôi hỏi ngày mai đi bán ở đâu, nhưng vì lúc đó chồng tôi lưu tên là chị D. nên tôi không để ý. Nhưng sau này tôi mới biết cô gái đó nhỏ tuổi hơn chồng tôi. Về nhà tôi hỏi anh thì anh bảo không có gì cả và bảo tôi bỏ cái tính đa nghi đi. Đó là ba chỗ anh bán hàng tôi biết thì đều có vấn đề cả ba, còn những chỗ khác tôi không biết thì sao?

Tôi buồn nhiều lắm, mang thai mà đêm nào tôi cũng khóc. Tôi khóc cho bản thân và khóc cho con tôi. Nhưng rồi tôi nghĩ mình không có bằng chứng rõ ràng thì không thể buộc tội cho anh ấy, với lại tôi đang bầu bí nên không thể thoả mãn cho anh trong chuyện gối chăn nên dẫu điều đó có thật thì tôi bỏ qua cho anh. Rồi tôi sinh con. Vì nội ngoại không có ai cả (họ ở xa, chỉ có 2 vợ chồng tôi lập nghiệp ở đây) nên chỉ có mình anh chăm sóc cho mẹ con tôi. Lúc này anh không đi bán áo quần nữa mà trở về công việc cũ là lái xe cuốc. Anh chăm sóc tôi và con rất chu đáo và tận tâm. Số tiền anh nợ anh chị tôi mấy chục triệu tôi đã âm thầm kiếm tiền và trả hết trước khi tôi sinh con nhưng anh không biết và nghĩ là còn nợ anh chị tôi. Tôi giấu không cho anh biết để anh lo làm ăn và không ỷ lại vợ làm ra tiền mà trở nên lười biếng.

Sau 4 tháng sinh con tôi đi làm. Và cũng chính lúc này anh lại có dấu hiệu ngoại tình. Anh đi suốt, anh nói là tăng ca. Thời gian đầu anh có đưa cho tôi tiền tăng ca, nhưng sau đó đêm nào cũng đi làm nhưng không có tiền tăng ca nữa mà chỉ có tiền lương giờ hành chính thôi. Tôi có hỏi thì anh giải thích cho tôi. Tôi có bí mật gọi điện cho công ty anh hỏi về vấn đề tiền tăng ca thì được giải thích như anh đã giải thích cho tôi. Nhưng chuyện vợ chồng anh không hề đòi hỏi, điện thoại thì anh luôn luôn mang trong người, anh lại ăn nói cục súc, tục tĩu, hay chửi thề và chửi cha mẹ tôi mỗi khi tôi lên tiếng nói với anh. Dẫu có giận anh đến mấy nhưng tôi vẫn xưng hô anh em với anh, còn với anh, kể cả lúc bình thường không có chuyện xích mích gì cũng xưng mày tao với tôi, điều này làm tôi rất buồn và nhiều lần khuyên nhủ và xin anh đừng xưng hô như vậy mà tôi đau lòng. Anh hứa sửa đổi nhưng vẫn chứng nào tật ấy. Trong gia đình anh là người đàn ông, là trụ cột gia đình nhưng mọi chuyện lớn nhỏ anh đều để tôi tự lo liệu lấy.

Công việc của anh có rất nhiều thời gian rảnh, anh thú nhận với tôi hằng ngày thường 3 giờ chiều là anh nghỉ việc nhưng không lúc nào anh về sớm đón con cho tôi. Ngày nào cũng 8 giờ tối anh mới về đến nhà, nên bữa nào tôi cũng dài cổ đợi anh về. Anh ăn cơm xong móc võng nằm xem ti vi đến 9 giờ thì đi tiếp và đến 12 giờ đêm thì về, có hôm tới 2-3 giờ hoặc đến sáng hôm sau mới về. Lúc đó tôi thắc mắc thì anh bảo anh làm mệt quá nên ngủ luôn trên xe. Anh nói dối tôi là làm ca từ 10 giờ đến 12 giờ đêm. Ngay cả việc trọng đại là mua nhà, anh bảo tôi lo được tiền mua nhà thì mua, còn anh không thể làm gì khác ngoài tháng đưa cho tôi 4 triệu tiền lương. Trong 4 triệu đó anh lấy lại để tiêu riêng cũng gần hết rồi. Thỉnh thoảng anh có đưa cho tôi ít tiền anh làm thêm (anh môi giới mua bán xe cuốc, xe tải). Lúc làm thủ tục mua nhà anh cũng mặc kệ tôi, chỉ một mình tôi xuôi ngược lo giấy tờ thủ tục nhà cửa. Tôi cảm thấy mình có chồng mà cũng như không, buồn tủi, đau khổ nhưng vì con, vì gia đình tôi đã gồng mình lên để sống.

Con gái tôi hay bệnh lắm, nhưng anh bỏ mặc tôi tay ẵm con, tay xách đồ thuê xe ôm đưa con đi bệnh viện. Có những lúc tôi bị bệnh còn con tôi thì sốt nhưng anh bỏ đi suốt đêm đến tận sáng hôm sau mới về. Anh đi suốt, không có một ngày nghỉ lễ. Anh đi thì thôi chứ về nhà là cáu gắt và cố tình gây chuyện với tôi để đi tiếp. Anh hầu như không chơi đùa với con. Con gái của tôi giống anh như hai giọt nước và rất ngoan. tôi cố gắng gồng mình lên để vừa làm tốt công việc ở công ty vừa làm tốt công việc nhà và chăm sóc con vì anh không giúp tôi việc gì ngoài việc giặt áo quần. Tôi đã nhiều lần tâm sự nhỏ nhẹ với anh và khuyên anh nên nghĩ đến gia đình nhưng anh gạt đi và nói: "Tao không đốn mạt đến mức vợ con tao đang cực khổ như vậy mà tao ra ngoài trai gái, nếu tao có như vậy thì cha mẹ của tao chết không có chỗ chôn thây và tao chết không thấy mặt con”. Trời ơi chỉ sau đó không lâu tôi đã bắt được quả tang anh phản bội tôi. Điều đau đớn tệ hại là không phải với một mà là với hai người. Hai cô gái đó đều là dân miền Tây và bán cafe. Lúc sự việc bị phanh phui anh không tỏ xấu hổ và xin tôi tha thứ mà trừng mắt nhìn tôi và nói: "Mày muốn làm gì thì làm”. Tôi thực sự bị sốc vô cùng. Tôi đã nói chuyện lịch sự nhẹ nhàng với bồ của anh ấy và cô ấy cũng lịch sự với tôi. Cô ấy nói với tôi là cô ấy và anh quen nhau đã một năm nay, tức có nghĩa là lúc tôi sinh em bé được 3 tháng. Anh ấy lừa dối là chưa có vợ. Cô ấy còn nói là cô đã có thai với anh nhưng anh bảo cô bỏ cái thai đó vì anh chưa lo được kinh tế vững chắc.Tôi có nói chuyện này với anh và anh bảo cô ấy nói dối, cô ấy từng tuyên bố với anh là sẽ phá nát gia đình tôi và tôi cũng biết có nhiều chuyện cô ấy bịa đặt ra nói với tôi. Tôi đã bảo anh nếu yêu cô ấy thì hãy đến với cô ta vì thực ra thì đến lúc này tôi đã không còn thiết tha gì một người chồng người cha như vậy nữa.

Trước tết âm lịch vì quá chán nản cuộc sống vợ chồng tôi đã ba lần đòi chia tay anh nhưng anh không chịu và đòi bế con đi biệt xứ nếu tôi nhất quyết ly dị. Lúc đó tôi không có bằng chứng ngoại tình của anh nên đành ngậm ngùi cố gắng sống vì con. Nhưng bây giờ đã khác, bằng chứng trong tay là anh phản bội và ngược đãi với vợ con. Sau đó anh đã hết lời van xin tôi, hai đêm liền anh khóc như mưa và quỳ gối van lạy xin tôi tha thứ. Anh nói anh chỉ ham vui và đến với cô ấy là vì lời cá cược với mấy người bạn thôi chứ không yêu thương gì cô gái ấy cả. Tôi nói chỉ có anh chết đi tôi mới tha thứ cho anh, và thế là anh cắt mạch máu tự tử nhưng cố tình để cho tôi biết việc làm của mình. Tôi đã cầm vết thương cho anh nhưng tối hôm sau tôi đang ngủ anh kéo tôi dậy và đánh tôi hai cái bạt tai như trời giáng. Tôi hỏi tại sao lại đánh tôi, anh nói là tại vì tôi nói với ba mẹ anh chuyện anh bồ bịch và anh còn vu oan cho tôi tội chửi cha mẹ anh rồi tiếp tục đánh tôi tiếp mấy cái nữa. Nói thật lúc đó tôi không còn bình tĩnh được nữa và tôi hận là không thể giết chết anh. Qua ngày mai tôi đã gọi điện cho mẹ chồng tôi, bà ấy bảo tôi muốn giết muốn bỏ hay làm gì chồng tôi thì làm bà không còn đứa con trai đó nữa và bà thề với tôi là bà không dựng chuyện nói với chồng tôi như vậy. Anh ấy không những bịa chuyện để kiếm cớ đánh tôi, mà còn nói dối với anh chị tôi như thế. Chị tôi tưởng thật gọi điện cho tôi và mắng mỏ tôi, tôi không giải thích mà bảo chị ấy hỏi mẹ chồng tôi sẽ rõ. Chị tôi đã gọi điện cho mẹ chồng tôi, mẹ chồng tôi cũng nói với chị tôi là tôi không chửi hay xúc phạm gì ông bà cả. Chính vì vậy chị gái tôi vì quá tức giận mà chửi mắng chồng tôi và bỏ công việc, gửi hai con cho bà nội chăm từ miền trung vào thăm tôi xem đứa em tội nghiệp giờ nó ra sao.

Chuyện xảy ra đến hôm nay cũng đã hơn một tháng rồi, nay anh thay đổi hẳn. Đi làm về sớm tranh thủ đi chợ, nấu cơm, rửa chén, giặt đồ…và chơi với con nên giờ con gái tôi rất mến ba của nó. Chính điều này đã khiến tôi phải suy nghĩ về việc ly hôn. Tôi muốn kết thúc với anh, vì tôi cảm thấy anh không lừa dối tôi mỗi lần này mà có lẽ lúc đi bán hàng anh đã phản bội tôi. Tôi nghĩ anh có bản chất trăng hoa và lối sống ích kỷ, không có chí cầu tiến nhưng nhìn con gái lòng tôi lại đau nhói khi nghĩ đến cảnh con côi cút chỉ có mình mẹ là người thân yêu duy nhất bên cạnh. Tôi phải làm sao đây để lòng mình không dậy sống, không phải ôm mãi nỗi đau này. Anh ấy nói hãy cho anh ấy cơ hội làm người và bù đắp cho tôi, cho anh ấy sống bên cạnh tôi dù anh ấy có làm trâu làm ngựa cũng được. Tôi có nên cho anh ấy một cơ hội để sửa đổi, tôi có nên mở ra một cánh cửa để con tôi có cơ hội có cha, tôi có nên vì con mà gắng bỏ qua lần này hay là mọi sự cố gắng của tôi cũng chỉ là hư không khi chồng tôi là người như vậy.

Tôi hạnh phúc không khi lòng tôi luôn dậy sống, luôn nhớ tới những điều tồi tệ anh đã dành cho tôi. Anh đã thay đổi số điện thoại, con bồ anh không biết từ đâu có số điện thoại của anh mà gọi và nhắn tin cho anh mãi, anh phải nhờ một người khác giả danh là chủ nhân của số điện thoại của anh và gọi cho cô ấy nhưng cô ấy vẫn không buông tha. Có một chuyện này tôi không biết là đúng hay sai. Mẹ chồng tôi bảo anh không phải là người bình thường, anh là người của “bề trên” xuống trần gian để phù độ công chúng (chị gái tôi cũng nói như vậy vì chị cũng bị như thế). Lúc ở quê anh đã cứu người chết vì bệnh vì tai nạn rất nhiều, và những trường hợp đó anh đều được mộng báo trước. Anh nói anh từng thấy “người trời” về chỉ anh cách lập đàn để cứu người. Tôi về nhà anh thấy có một cái nhà nhỏ dành riêng cho anh trong đó toàn thờ cúng những vị trên trời. Mẹ chồng tôi sáng sáng tối tối tụng kinh và cúng thay anh. mẹ chồng tôi nói nếu anh không thờ cúng thì anh sẽ bị “đày” và cuộc đời anh sẽ tan nát, sẽ xảy ra những chuyện không hay và con người anh sẽ trở nên xấu xa tồi tệ. Dù không tin lắm nhưng vì muốn giữ gia đình cho con tôi bảo anh quay lại thờ cúng như lúc xưa nhưng anh nhất quyết không chịu. Anh nói thờ cúng cái đó là làm điều thiện nhưng không thể tránh khỏi việc làm ác, mà khi đã dính vào điều đó thì hệ luỵ gây ra cho vợ con là khôn lường.

Giờ tôi không biết phải làm sao? Liệu chuyện duy tâm đó có thực? Liệu anh có thực sự thay đổi? Liệu tôi có hạnh phúc khi sống bên anh?

Thiên Ân

Symbol_End_NS.gif

Ý kiến bạn đọc ()