Thứ bảy, 24/11/2012, 06:00 (GMT+7)

Chồng con đuề huề vẫn thèm quá khứ

Sống bên người chồng khô khan, gia trưởng, tôi không khỏi chạnh lòng, nhớ về thời sinh viên và mối tình xưa cũ.

Tôi không biết bên bắt đầu kể về cuộc đời mình bắt đầu từ đâu nữa bởi vì ai cũng có quá khứ. Những nỗi buồn, niềm đau làm tôi chạnh lòng và đau thắt khi nhớ đến. Nhưng cũng có những niềm vui nồng ấm và ngọt thơm như buổi sáng ban mai. Ngồi giữa bốn bức tường tĩnh lặng, giữa cái rét mướt của mùa đông phương Bắc, tôi muốn viết một cái gì đó cho tôi và chia sẻ với các bạn để đừng ai vấp sai lầm như tôi.

Tôi và bạn tôi yêu nhau từ hồi học phổ thông rồi vào đại học và ra trường, đi làm, trải qua bao nhiêu buồn vui của cuộc sống, tôi và bạn đã cùng chung vai, chia sẻ những ngày bạn tôi ra trường long đong tìm việc làm. Cứ tưởng cuộc đời trải màu hồng nhưng số phận lại đẩy đưa bạn tôi đi theo con đường khác. Nhưng khi tiến đến hôn nhân, phải bắt buộc xét lý lịch, gia đình tôi lại không đủ điều kiện. Đúng lúc ấy, tôi biết mình có thai. Tôi mừng lắm vì nghĩ là có thể ràng buộc gia đình bạn đồng ý chấp nhận tôi, mặc dù tôi đồng ý sống không có hôn thú.

Tôi chưa kịp kể gì cho gia đình thì bạn tôi đã bắt tôi phải đi bỏ thai. Bạn tôi nói chưa đủ điều kiện để nuôi con. Khỏi phải nói, tôi đau lòng như thế nào khi người đã đầu gối tay ấp với tôi trở nên như thế. Tôi buồn và khóc suốt. Tôi hận bạn tôi hơn bao giờ hết. Tôi không đồng ý, tôi sẽ cố nuôi con. Vì tôi mất mẹ sớm nên tôi biết tình mẫu tử nó thiêng liêng như thế nào. Nhưng có lẽ do tôi hay buồn rầu và một mình chịu đựng nên tôi bị hư thai.

Kể từ đó, tôi xa lánh bạn trai tôi và vết thương bạn tôi đã gây ra không bao giờ tôi tha thứ. Mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn còn quặn đau. Khi đó, tôi đang đi làm ở một công ty tư nhân, lương không cao nhưng cũng đủ để trang trải cuộc sống nơi thành phố đắt đỏ. Hằng ngày, tôi đi làm, tối đến, tôi còn đi học thêm. Dần dần tôi cũng khuây khoả.

Một lần đến nhà bạn chơi, tôi gặp anh-chồng tôi bây giờ, mới từ nước ngoài về. Nhìn bề ngoài, anh khá lớn tuổi nên tôi xưng hô là chú. Chúng tôi nói chuyện qua, sau đó, anh xin bạn tôi số di động và chủ động liên lạc với tôi. Tôi cũng nhiệt tình chở anh đi uống cà phê, đi ăn món ăn vặt vì anh không biết đi xe máy. Thật lòng, tôi chỉ đi chơi cho vui chứ không nghĩ đến chuyện xa hơn vì trái tim tôi đã đóng băng.

Sau này về nước, anh liên lạc với tôi qua mail. Hằng ngày vẫn chat với tôi mỗi khi tôi đến văn phòng sớm. Nói nhiều chuyện với nhau nên dần dần, tôi cũng quý anh và thấy nhớ mỗi khi anh không online. Khi đó, tôi không hề biết đó là tình yêu hay tình bạn và tôi chấp nhận nó như cái gì đến thì đến.

hoainiem-926248-1368317848_500x0.jpg

Mấy tháng sau, tôi đính hôn và đám cưới. Hai năm sau, chồng tôi hoàn thành thủ tục bảo lãnh tôi sang định cư. Những năm đầu, tôi hạnh phúc vô cùng nhưng sau này, khi sống gần gũi nhau và chồng tôi lại khá gia trưởng, kỹ tính nên tôi đâm ra chán nản. Tôi không hề biết chồng tôi làm lương tháng bao nhiêu, tài khoản có bao nhiêu tiền vì tất cả mọi thứ chồng tôi giữ hết. Nếu nói đến những vấn đề đó, chồng tôi sẽ cho là tôi ham tiền, chỉ để ý đến tài khoản nên tôi không bao giờ đả động đến.

Tôi thích gì, chồng tôi đều mua cho nhưng tôi không có quyền quản lý tiền bạc. Anh đưa bao nhiêu thì tôi xài bấy nhiêu chứ tôi không đòi hỏi. Có lần, trong người tôi không còn một xu, đẩy con ra công viên chơi, trời nóng mà tôi không có tiền để mua nước uống và nước tôi đem theo thì con tôi uống hết rồi. Tự nhiên, lúc đó tôi muốn khóc òa nhưng vì con, tôi đã cố gắng. Tôi đã vun đắp, lo cơm nước tươm tất. Với lại, chồng tôi lớn tuổi hơn nên tư tưởng và suy nghĩ khác tôi. Tôi thích lãng mạn, bay bổng, thích dạo ngắm biển thì chồng tôi ngược lại hoàn toàn. Tính tôi khá trầm, không thích đôi co nên càng ngày, vợ chồng càng ít nói chuyện với nhau. May có con là động lực cho tôi sống tiếp ngày mai.

Hiện tại, tôi ở nhà nội trợ. Khi con tôi đi học, tôi cũng đi học nghề, phòng khi có chuyện gì, tôi còn biết cách kiếm tiền nuôi con. Nếu nhìn vào, mọi người sẽ nghĩ tôi được voi đòi tiên vì chồng tôi làm nhà nước nên ổn định, có nhà cửa nhưng tinh thần không thoải mái làm tôi buồn. Đôi khi, tôi muốn hét lên rằng cuộc đời bất công với tôi nhưng nghĩ lại, số phận luôn thử thách tôi và tôi cũng cố gắng vượt qua.

Thỉnh thoảng, bạn trai cũ của tôi cũ nhắn tin hỏi thăm. Tôi cũng nhắn lại với lời lẽ đao búa nhưng bạn tôi vẫn im lặng và vẫn quan tâm tôi như xưa, mặc dù, hắn đã có vợ và hai con. Tôi tưởng quãng đường dài đã qua, tưởng như thế đã đủ để lãng quên tất cả nhưng trái tim vẫn luôn có sự lựa chọn riêng. Tôi không có ý định phá vỡ hạnh phúc gia đình của bạn trai cũ nhưng chỉ thèm được một lần đi dưới cơn mưa chiều Sài Gòn, lang thang dọc bờ sông, ăn bữa cơm sinh viên đạm bạc, ngồi ngắm biển, để rồi lục lại những cảm xúc của ngày xưa ấy và mỉm cười với những kỷ niệm đẹp. Thế thôi! Nhưng tôi cũng không biết mình muốn gì nữa? Tôi chỉ mong rằng nếu đã yêu ai thì bạn hãy cố đấu tranh để giữ cho được tình yêu đó và sống hết mình với nó bởi mỗi khi bạn buông tay, tình yêu không thể tròn vẹn như xưa.

Kha Nguyên

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

 

Ý kiến bạn đọc ()