Thứ hai, 7/5/2018, 15:00 (GMT+7)

Chị dâu luôn đặt lợi ích cá nhân lên trên mọi thứ

Chị đồng ý nhượng cửa hàng cho tôi với giá 70 triệu đồng và nhiều ràng buộc. 

Tôi kết hôn được 4 năm, có bé gái 3 tuổi, cha mẹ 2 bên đều khá giả. Chồng tôi làm ăn giỏi, có công ty riêng, ngoài ra anh mua đi bán lại bất động sản nên cuộc sống chúng tôi tạm ổn, không phải lo "cơm áo gạo tiền", chúng tôi sống riêng. Tôi, từ ngày sinh con, chỉ ở nhà phụ giúp ghi chép giấy tờ sổ sách kinh doanh của chồng.

Chồng tôi có một người chị làm giao dịch viên bên ngân hàng, lương khoảng 9 triệu đồng/tháng, chồng chị ấy đi làm lương cũng 10 triệu đồng, có một bé gái 5 tuổi. Chị bị bệnh mất ngủ nên hay mệt mỏi. Chị xin ngân hàng nghỉ 6 tháng không lương để về mở tiệm đại lý tạp hóa xem thu nhập có ổn không. Nếu ổn, chị sẽ nghỉ luôn ở ngân hàng, chuyển qua buôn bán tạp hóa cho đỡ áp lực và không phải ràng buộc về giờ giấc.

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Không biết chị tính toán như thế nào, thuê mặt bằng 5 triệu đồng, thuê người phụ bán 4 triệu đồng, điện nước internet 500 nghìn đồng, chị nhẩm kinh doanh mỗi tháng phải lãi chục triệu đồng. Nhưng không như dự tính, do mới mở nên lượng khách hàng chưa có nhiều, hàng tồn lại, đến tháng phải trả chi phí nên 4 tháng đầu chị lỗ mỗi tháng 5-6 triệu đồng (nói là lỗ nhưng hàng mình vẫn còn đó, chỉ chưa bán được thôi). Chồng tôi thấy thương chị nên thời điểm đó, thị trường đất đang tăng, anh hỏi chị có dư được bao nhiêu rồi, anh hướng dẫn đầu tư. Chị đưa anh 500 triệu đồng hùn mua lô đất 3 tỷ đồng, trong đó 2,5 tỷ đồng là của nhà tôi. Đúng một tháng sau, giá đất khu đó tăng mạnh, chồng tôi bán ra 5 tỷ đồng, anh gửi lại 500 triệu đồng cho chị và 500 triệu đồng tiền lời, chị vui ra mặt.

Quay trở về tiệm tạp hóa của chị, việc làm ăn thua lỗ khiến chị nản và buông luôn, giao cho người phụ việc bán, chị chỉ nằm ở nhà vì chứng mất ngủ hành. Chồng tôi khuyên nhủ là kinh doanh bước đầu ai chẳng thế, cứ từ từ. Sau 6 tháng phải đi làm lại ở ngân hàng, chị đi làm và giao tiệm tạp hóa cho người phụ việc, đã lỗ còn lỗ hơn. Chồng tôi khuyên chỉ nên chọn một trong hai, nếu đã đi làm thì phải dẹp tiệm tạp hóa, giao như thế biết ai tốt ai xấu, nhiều khi còn kích thích lòng tham của người phụ việc. Chị quyết định nghe theo em trai mình. Tôi thấy tiếc vì vị trí đó mua bán rất tốt nên nói chị để lại. Chị tính tất tần tật từ những cái nhỏ nhất rồi nói sẽ sang với giá 70 triệu đồng. Ngoài ra, chị bảo tôi phải cam kết nếu làm ăn được mà khi chị không thể làm bên ngân hàng nữa thì cho chị về làm chung, lợi nhuận 50-50. Tôi đồng ý.

Ngày ký hợp đồng, chị lại nói tuổi 2 chị em không hợp, sau này tôi làm ăn được mà chị về lại xung khắc, giờ phải thay đổi cam kết là nếu sau này chị về tôi để hẳn lại cửa hàng cho chị thì chị mới đồng ý. Tôi không đồng ý vì như thế thiệt cho mình quá, cầm tiền về mà lòng buồn vô cùng. 2 tháng tiếp theo lỗ rất nặng nên chị sang cho chính người phụ việc 20 triệu đồng, không được yêu cầu người ta cam kết bất cứ điều khoản nào. Chồng tôi biết chuyện, qua hỏi thì chị nói là thấy người kia quá tâm huyết nên chị nhượng lại.

Sau sự việc đó, vợ chồng tôi hụt hẫng về chị vô cùng, mỗi lần gặp mặt cũng chẳng còn thiết tha chị em nữa, bởi chị đặt lợi ích cá nhân lên cao quá. Chồng tôi nói từ nay về sau sẽ không can thiệp quá sâu về công việc của chị nữa. Cả tháng nay ngày nào chị cũng gọi cho chồng tôi ngỏ ý muốn hùng hạp làm ăn giống như lúc trước, vì không muốn dính dáng nữa nên anh trả lời lâu lâu mới có chứ đâu ra mà có hoài. Chị giận và về nhà nói với ba mẹ, ba chồng gọi lên trách mắng chồng tôi. Tôi rất bực, không biết phải làm như thế nào với chị. Mong được mọi người tư vấn.

Hằng

Gửi tâm sự tới email changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối. Bài viết bằng tiếng Việt có dấu

Ý kiến bạn đọc ()