Bé đã không còn khóc vì anh

Thứ bảy, 6/3/2010 09:51 GMT+7
0 0 chia sẻ

Đã mấy tuần trôi qua rồi, anh không liên lạc thế là bé đã hiểu... Bé nhớ anh nhưng có lẽ anh thì không. Có những điều bé muốn nói với anh từ lâu rồi và ngày hôm nay bé quyết định phải nói.

Có lẽ bé và anh quen nhau chưa lâu đã nói lời yêu thương quá nhanh. Nhưng bé hiểu bé yêu anh nhiều như thế nào mà bé cũng không thể nào giải thích được. Thật sự anh đã làm cho bé rất vui trong những ngày bé cảm thấy cô đơn nhất. Anh còn nhớ cái ngày mà anh chở bé đi học về không? Cái ngày mà anh đi nhậu nên anh mệt anh xin bé cho anh vào nhà nghỉ để nghỉ mệt đó. Bé đã nói câu :" Em chán anh quá" làm anh buồn mà khóc. Bé không thể nào quên được. Lúc ấy bé thấy thương anh nhiều vô cùng, bé chỉ muốn bên anh suốt cuộc đời để anh không bao giờ cảm thấy cô đơn vì đã có bé bên cạnh. Bé thấy hạnh phúc và nghĩ những gì anh đã làm cho bé, bé thấy tự hào và hãnh diện.

 Anh có đọc những dòng chữ trong blog bé không? Bé đã viết như thế này: "Cuộc đời có nắng có mưa, có sóng gió có bình yên. Bé biết bé còn yêu anh nhiều lắm, cho nên bé muốn nắm tay anh thật chặt cùng vượt qua cái mớ hỗn loạn của trái tim nhạy cảm này…Bé đủ dũng cảm để từng bước đi của bé là một sự trưởng thành nhưng bé cũng cần lắm sự cao thượng và bao dung của anh, cần anh đem lại niềm tin và chỗ dưạ cho bé". Anh có hiểu vì sao bé lại nói như thế không? Cái hôm anh giận bé anh có hiểu lý do vì sao hôm ấy bé như thế không? Bé đã giải thích vì bé bị nhức đầu. Thật ra không phải vậy, chỉ vì bé buồn đó. Từ lúc quen anh không lúc nào bé không suy nghĩ hết, bé đã nghĩ phải quyết tâm làm sao có thể làm cho đôi đũa không lệch. Bé đã nghĩ phải làm sao cố gắng để giỏi giang và cũng để anh hãnh diện vì bé. Hôm ấy bé nghĩ ngợi quá nhiều nên bé mới căng thẳng và không giữ nổi bình tĩnh anh à. Vậy thì bé có trẻ con như anh nói không khi bé đã suy nghĩ được như thế? Anh không thể hiểu những tâm tư tình cảm của bé. Ước chi lúc đó bé có thể nói ra được cảm xúc của mình với anh. Ước chi anh có thể tinh tế hơn một chút để hiểu bé.

Hôm nay bé không còn khóc vì không biết khóc vì điều gì? Anh xa lạ và lạnh lùng quá! Anh là người tài giỏi nhưng anh không có trái tim sao anh? Nếu như sự bao dung của anh không đủ để bỏ qua những hiểu lầm nho nhỏ li ti thì anh cũng không đủ dang rộng tay để che chở và giữ chặt bé. Đó là tất cả những điều bé muốn nói với anh chỉ lần này nữa thôi, bé biết có nói ra thì cũng chẳng thể thay đổi đựơc gì nhưng bé phải nói vì đó là những lời tự đáy lòng. Bé vẫn nhớ những lời hứa hẹn của anh, những câu nói như đinh đóng cột của anh mà thật ra tất cả thì như thế nào hả anh? Dù sao bé cũng cám ơn anh tất cả những ngày qua làm bé cảm thấy thật sự vui vẻ và hạnh phúc mặc dù cũng chính anh là người dập tắt nó trong tích tắc. Điều cuối cùng bé mong muốn anh hãy sống bình yên và hạnh phúc.

Nguyễn Ngọc Yến

Ý kiến bạn đọc ()