Anh vừa nghèo vừa yếu 'chuyện ấy'

Thứ ba, 30/10/2012 10:40 GMT+7
0 0 chia sẻ

Tôi muốn yêu và cưới một người đàn ông khác nhưng lại lo sợ chuyện bị mất trinh sẽ khiến chồng tương lai chê trách.

Chúng tôi yêu nhau đã được bốn năm. Ai cũng nói tình đầu, tình sinh viên thì chóng phai nhưng chúng tôi vẫn bên nhau. Vì học muộn nên anh sau tôi một năm và giờ vẫn chưa ra trường. Anh học CNTT nên có ý sau này sẽ gom vốn mở cửa hàng sửa chữa, buôn bán máy tính cũ. Còn tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, vốn quen thói tiểu thư từ bé nhưng yêu anh, tôi đã chấp nhận nghèo khổ vì gia đình anh nghèo lắm. Chúng tôi yêu nhau cũng nghèo. Nếu lấy anh rồi, chúng tôi sẽ phải tự lập từ hai bàn tay trắng mà anh thì yếu ớt, chỉ được cái chăm chỉ.

Các bạn đọc rồi sẽ trách tôi, yêu mà tính toán nhưng đã bốn năm rồi, tôi đợi rất mệt mỏi. Cái cảnh ở trọ càng làm tôi chán nản, nhiều khi vì không có tiền mà chúng tôi cãi nhau. Bạn bè thì đã cưới, ổn định. Bản thân tôi cũng ổn định nhiều thứ: công việc tốt, cuộc sống tốt, nếu tôi cũng lấy được một người khá giả như gia đình tôi thì sẽ rất tốt. Tôi chỉ cần người yêu có nhà hoặc đất, chúng tôi sẽ gom góp làm ăn. Nhưng anh nghèo, ba mẹ lại không có để cho, nên lấy anh, tôi phải ở trọ. Mà ở trọ rồi, biết bao giờ mới làm để mua nổi nhà, khi tôi chỉ là một công chức nhà nước.

yeu-769980-1368278624_500x0.jpg

Mẹ tôi thường nói: "Con gái à, tính mày trẻ con, lại điệu đà, ăn chơi từ bé. Bạn bè toàn đứa giàu có, ăn chơi bạt mạng mà sao yêu thằng nghèo và yếu ớt như con gái thế. Có quá phí cái thời điệu đà của con không? Sau này lấy chồng, ai cũng biết nhà nó nghèo, ba mẹ lại làm cái nghề ấy, người ta cười cho". Lúc đầu nghe thì tôi cũng bỏ qua nhưng lâu dần, cuộc sống quá túng thiếu làm tôi mệt mỏi. Yêu anh, cưới anh xong, tôi còn phải lo cho gia đình, các em của anh nữa vì chúng nghỉ học, chỉ ở nhà... Chắc tôi chết mất.

Khi yêu nhau, dù rất kiềm chế nhưng chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi tự hỏi có khi nào chúng tôi bên nhau lâu thế là do tình dục hay không? Nhưng dù rất nhiều lần quan hệ mà chưa lần nào anh làm tôi thỏa mãn. Có thể nói, khả năng của anh hơi yếu. Có lúc tôi đã giận và đẩy anh ra khỏi người vì anh không biết cách điều phối.

Giờ tôi rất chán, muốn chia tay anh vì tôi biết nếu cưới anh mà ở trọ, mẹ tôi cũng sẽ không cho cưới. Cưới anh, chúng tôi cũng sẽ hay cãi nhau, không vì chuyện tiền bạc thì cũng vì "chuyện đó". Tôi muốn yêu và cưới một người đàn ông khác nhưng tôi lại lo sợ việc mình đã mất trinh sẽ bị chồng chê trách thì tôi càng không sống nổi. Còn cứ như thế này, tôi đã 24 tuổi rồi, càng già, tôi sẽ càng khó sống hơn. Tôi phải làm sao đây?

Thở dài

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

Ý kiến bạn đọc ()