Thứ ba, 20/7/2010, 06:00 (GMT+7)

Anh coi thường vợ

Tôi năm nay 36 tuổi, kết hôn hơn 10 năm, có hai cháu. Chúng tôi lấy nhau vì tình yêu, trong hoàn cảnh cả hai đều nghèo nhưng thương nhau thật lòng. Nhưng giờ đây, khi cuộc sống khá giả hơn, anh trở nên coi thường tôi, gia đình không còn hạnh phúc như trước nữa.

Cưới nhau về anh mới bắt đầu đi học đại học, còn tôi cũng vừa học vừa làm, vừa nuôi con đầu lòng. Phải nói cuộc sống vật chất vô cùng khó khăn nhưng vợ chồng thương yêu nhau, anh cũng rất tình cảm. Có lần học xong đã muộn, anh cũng bắt xe từ Hà Nội về tỉnh với vợ rồi sáng sau lại lên trường. Tốt nghiệp với kết quả khá, anh có cơ hội làm việc ở thủ đô nhưng vì gia đình, anh về tỉnh nhà lập nghiệp. Cuộc sống chưa hết khó khăn vì anh không có cơ hội tìm việc ở cơ quan nhà nước - nơi hầu như dành cho con ông cháu cha. Anh cũng làm ở doanh nghiệp nhưng thu nhập thấp. Vợ chồng có lúc túng thiếu cũng cáu gắt nhau về tiền nong nhưng không nghiêm trọng, tôi nghĩ cũng là chuyện thường ở mỗi gia đình. Rồi cơ hội đến, anh trúng vào chức danh lãnh đạo của một doanh nghiệp có tiếng, chi nhánh ở tỉnh. Từ đó, bằng năng lực cộng thêm may mắn, công việc ngày càng thăng tiến, thu nhập ngày càng cao. Những tưởng mở ra một trang mới cho cuộc sống gia đình nhưng đó lại là khởi đầu một tương lai u ám.

meanit-914585-1368154147_500x0.jpg

Thực lòng mà nói chồng tôi là một người đàn ông đẹp trai, thành đạt, khéo léo nên giành được nhiều sự quan tâm của người khác, đặc biệt là người khác phái. Tôi đã đau khổ bởi ghen tuông nhưng hầu như anh chỉ vui chơi qua đường nên rồi vợ chồng lại bình thường. Chuyện đáng nói là cách đây khoảng 4 năm khi tôi sinh cháu thứ hai thì phát hiện anh có bồ, lại là thứ tình cảm sâu nặng gắn bó cả về vật chất, thậm chí cô bồ còn khẳng định họ có một đứa con chung (sau này khi chuyện vỡ lở anh không nhận đó là con). Sau một biến cố về kinh tế và áp lực của gia đình thì họ thôi nhau, nhưng cũng làm tôi khốn khổ một thời gian dài. Khi mọi chuyện tạm lắng, tôi cũng không nhắc lại chuyện cũ nữa và cũng xác định là phải một thời gian dù ngắn họ mới có thể quên được nhau. Nhưng vấn đề là anh ngày càng tỏ ra coi thường tôi, cho rằng tôi không làm ra tiền, không giỏi giang bằng những nguời phụ nữ khác xung quanh anh mặc dù tôi cũng có một vị trí trong cơ quan nhà nước. Hàng tháng anh chỉ đưa tôi mấy triệu (trong tổng số mấy chục triệu thu nhập của mình) để chi phí nuôi con và cho cả gia đình lớn (gồm bố mẹ chồng). Tất cả tiền làm ra anh giữ, tự quyết chi tiêu không thèm bàn bạc với vợ. Công việc nhà chỉ tôi đảm trách và nuôi dạy con. Anh chưa từng biết cho ăn, tắm cho con lấy một lần.

Mấy ngày nay, chỉ vì tôi chuẩn bị bữa ăn cho anh chưa được chu đáo, anh lớn tiếng chửi bới tôi và dù tôi đã nhẹ nhàng nói lại rằng "vì lo con ốm, lại phải lo việc nhà nên có gì vợ chồng nhẹ nhàng bảo ban, em sẽ chu đáo, tại sao anh cứ động nói là chửi bới?". Vậy mà chồng vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, im lặng, coi như tôi phạm vào một tội lỗi tày trời nào đó. Tôi biết trong thâm tâm, anh coi thường tôi. Tôi cũng linh cảm thời gian này anh lại có "mối quan tâm" mới, họ mới là người hiểu và có thể chia sẻ với anh. Tôi cảm thấy mệt mỏi và muốn ly hôn để tìm lại sự thanh thản cho mình. Tôi thấy cuộc sống tuy đầy đủ vật chất (về hình thức thôi: nhà đẹp, xe đẹp) nhưng gia đình không hạnh phúc, không ấm cúm. Tôi bất lực vì không thể mang lại cho con cái sự cảm nhận về mái ấm gia đình giản dị. Tôi có nên ly hôn không hay cố gắng sống cạnh người chồng vô cảm để con tôi có đầy đủ bố mẹ và một gia đình hình thức mà thôi? Rất mong bạn đọc cho tôi lời khuyên sáng suốt trong tình huống này. Tôi xin chân thành cảm ơn.

Thủy Hồng

Ý kiến bạn đọc ()