Thứ bảy, 7/5/2016, 02:13 (GMT+7)

Ngôi nhà và đứa con

Cứ thế, mình gắn bó với những điều không hoàn hảo của ngôi nhà. Mình chợt liên tưởng đến việc nuôi một đứa con. Sẽ chẳng có một đứa con nào là 'hoàn hảo', đương nhiên là như vậy.

Phan Hồ Điệp

Cách đây gần chục năm, nhà mình chuyển đến ngôi nhà đang ở bây giờ. Khi ấy, mình buồn lắm. Mình nhớ ngôi nhà cũ vỏn vẹn có hai chục mét vuông nhưng là nơi đã chứng kiến lễ cưới của mình.

Nhưng ngày đầu tiên, khi đang dọn dẹp, mình nghe tiếng con trai nói với bố: "Bố ơi, cửa sổ này nhìn ra cây hoa gì màu đỏ đẹp chưa kìa bố". Và thấy tiếng hai bố con cười. Khi ấy, mình bắt đầu “phải lòng” căn nhà này. Không phải vì nó đẹp mà vì nó có tiếng cười của những người thân yêu.

Rồi ở lâu, mình nhận ra tình yêu đến từ những điều không hoàn hảo. Cái cầu thang chật hẹp quá nhưng mỗi khi hai mẹ con đi ngược nhau lại rúc rích, gọi nhau là “hai con dê”. Bữa ăn nào con cũng cười như nắc nẻ dọa mẹ: "Em ăn nhiều, đi chật cầu thang, cho mẹ sợ luôn".

Cái tầng 4 vào mùa hè, nắng hấp từ mái tôn xuống nóng hầm hập nhưng để quần áo cứ một loáng là khô cong và đêm trăng nào cũng có ánh trăng rọi vào khe cửa yên lành.

ngoi-nha-va-dua-con

Ảnh minh họa.

Cái sân thượng bé xíu nên thay vì đặt nhiều chậu thì bà ngoại treo rất nhiều giò lan hồ điệp. Mỗi lần lên lại nghĩ về cái tên mà bố mẹ đã âu yếm đặt cho mình. Và chính cái góc sân bé như bàn tay ấy lại là cảm xúc để Nam viết: "Em lớn lên từ góc vườn của mẹ/ Có bầy chim se sẻ hiền lành/ Có hoa dạ hương ướp đêm vào nỗi nhớ/ Có trăng thanh trong cốm dịu thu về...".

Cứ thế, mình gắn bó với những điều không hoàn hảo của ngôi nhà. Vì nó cho mình cảm giác ngôi nhà đang “sống”. Và cảm thấy nó là duy nhất, nó của riêng mình. Mình chợt liên tưởng đến việc nuôi một đứa con. Sẽ chẳng có một đứa con nào là “hoàn hảo”, đương nhiên là như vậy.

Bạn thấy một đứa bé hơn 2 tuổi đã có thể nói được cả câu, bạn ngẫm nghĩ: "Sao con mình mới chỉ biết vài từ". Bạn thấy một đứa bé năm tuổi biết đọc rồi làm toán, bạn lo lắng: "Trời ơi, cái đứa nhà mình chưa kịp học chữ nào". Nhưng bạn ơi: có thể con bạn chưa biết đọc nhưng nó thích đá banh, thích xem phim hoạt hình và biết thơm mẹ mỗi khi bạn đi làm về. Có thể con bạn chưa biết làm toán nhưng lại biết chạy đi mua cho mẹ củ hành khi mẹ nấu ăn lỡ bị thiếu.

Bạn cứ ngẫm nghĩ, bạn sẽ thấy rất nhiều điều hay. Không cần so sánh với ai hết. Yêu con vì những điều không hoàn hảo. Như cách mình yêu nhà mình, bạn yêu nhà bạn, yêu từng ngày. Yêu trong sự bình an.

Ý kiến bạn đọc ()