Chủ nhật, 19/6/2016, 20:40 (GMT+7)

Nghẹn lời với bài thơ viết thay con gái phi công Trần Quang Khải

Bố Khải ơi sao bố chẳng nói gì?/ Con đã nói ngàn lời 'Con Yêu Bố'/ Bố không nghe thấy, hay giận con gì vậy?/ Sao bố lặng im sao bố chẳng nói gì?

Được chia sẻ nhiều trên Facebook, bài thơ viết về phi công Trần Quang Khải vừa hy sinh trong tai nạn máy bay Su-30MK2 của tác giả Vũ Phương Trang (Thái Bình) đang khiến nhiều người rưng rưng xúc động.

Bên cạnh bài thơ dùng những ngôn từ nói thay lời cô con gái mới chỉ 3 tuổi của phi công Khải, Phương Trang còn có những dòng tâm sự rất chân thành: "Hôm nay là ngày của cha, con nói yêu bố con, bố con bảo 'chẳng ai ở với bố mẹ mà sướng như mày, được chiều chuộng chẳng phải lo nghĩ gì, bé đến lớn chưa bị bố mắng câu nào...', con bỗng nhiên nghĩ đến em nhà chú, xót xa quá chú à. Em gọi "bố", chú sẽ chẳng trả lời, em nói yêu, chú cũng không ôm hôn em được nữa... nghĩ mà quặn thắt trái tim chú ơi...".

nghen-loi-voi-bai-tho-viet-thay-con-gai-phi-cong-tran-quang-khai

Nguyên văn chia sẻ của Vũ Phương Trang trên Facebook:

Chú Khải, trước kia con không biết chú là ai, và có lẽ nhiều người cũng vậy, nhưng giờ này cả Tổ quốc hướng đến chú và đồng đội, những con người đã cống hiến cả đời cho sự bình yên của dân tộc.

Chú mãi mãi trẻ đẹp ở tuổi 43. Chú bằng tuổi mẹ con, năm nay con đã 18 tuổi rồi, con cứ nghĩ rằng "bạn" nhà chú có lẽ chừng tuổi con. Nhưng hôm qua đọc báo con mới biết, đau đớn lắm chú ơi, chú mải miết cống hiến cho đất nước mà lập gia đình muộn, em còn quá nhỏ bé chú ơi, 3 tuổi vẫn còn quá khờ dại, vẫn còn bé bỏng lắm, em làm sao có thể hiểu được hết nỗi đau này, lớn rồi làm sao em có thể chịu được đây?

Con được sống đủ đầy trong tình thương của cha mẹ và của anh trai, nhưng nhà con cũng có một người em mất cha từ sớm. Lúc cậu con qua đời em con mới tròn 4 tuổi, cũng là độ tuổi ngây thơ như con gái chú bây giờ. Lúc bố nằm đó nó không hề khóc, nó cứ loanh quanh bên bố bảo sao bố ngủ say thế, bố dậy dẫn con đi buông diều, mọi người đến chia buồn em cũng hỏi sao nhà đông vui mua nhiều hoa thế, lúc đó cả nhà con khóc ngất cả đi, lúc đưa tang, em không chịu chống gậy mặc áo trắng, cứ nằng nặc đòi đeo cái khăn vàng cho đẹp, đưa bố vào quan thì em gào lên rằng sao bắt nhốt bố, trời nóng sao các chú bắt nhốt bố cháu không để bố cháu nằm giường, em còn quá ngây thơ khờ dại, thấm thoắt đã 8 năm rồi nhưng con còn nhớ như in cảnh đó, tội nghiệp lắm chú ơi.

Hôm nay là ngày của cha, con nói yêu bố con, bố con bảo "chẳng ai ở với bố mẹ mà sướng như mày, được chiều chuộng chẳng phải lo nghĩ gì, bé đến lớn chưa bị bố mắng câu nào...". Con bỗng nhiên nghĩ đến em nhà chú, xót xa quá chú à, phải dùng từ nào để diễn tả nỗi thương đau này đây? Em gọi bố chú sẽ chẳng trả lời, em nói yêu cha chú cũng không ôm hôn em được nữa... nghĩ mà quặn thắt trái tim chú ơi!

Viết bài thơ này chú không thể đọc được, gia đình chú cũng không chắc có ai đọc được, nhưng con chỉ viết dòng cảm xúc của con thôi, bằng nước mắt, tấm lòng, trái tim và tất cả niềm tôn kính với công ơn của chú, của các chú với đất nước mình, Tổ quốc ghi công các chú - những người con ưu tú!

Có lẽ nhiều người nghĩ con câu like, mặc kệ họ đi, tấm lòng con, con không thẹn, nếu như nhiều like mà giúp những người như chú và đồng đội trở về, con nguyện dùng những lời lẽ hoa mĩ nhất kể cả là giả tạo để được nhiều like, các chú sẽ về. Nhưng chẳng còn gì để thay đổi mọi chuyện, chú ơi, an nghỉ chú nhé!

Nếu gia đình người thân chú có ai đọc được, con xin gửi lời chia buồn sâu sắc, xin gia đình hãy vững tâm, vượt qua đau thương này, Tổ quốc khắc ghi công ơn của chú, chú là niềm tự hào của đất nước!

Ngủ ngon chú nhé, hãy trở về và mỉm cười trong những giấc mơ của con trẻ, chú đừng lặng im.

"Bố Khải ơi... con hỏi bố chuyện này:
Sao bố cứ nằm im mãi thế?
Xong chuyến bay lần nào bố cũng kể,
Sao hôm nay bố chẳng nói câu gì?

Bố Khải ơi... Bố mở mắt ra đi
Bố đã ngủ mấy ngày rồi đó!
Bố kể rằng kỷ cương quân đội khó
Ăn ngủ, nghỉ ngơi, phải đúng giờ mà?

Bố Khải ơi... Nhà mình có ít người
Bố bảo con sẽ có thêm em bé
Bố con mình sẽ cùng thương yêu mẹ
Và cả em con... em sắp chào đời!

Bố bảo rằng mẹ đã quá thiệt thòi
Bố con mình phải chở che cho mẹ,
Vợ bộ đội, mẹ can trường mạnh mẽ,
Gánh vác việc nhà mẹ chẳng được nghỉ ngơi.

Bố Khải ơi... qua nay rất nhiều người,
Đến nhà chơi sao lạ lùng đến thế?
Toàn hỏi bố thôi con tự hào khoe, kể,
Bố của con tung cánh sắt giữ trời...

Họ nhìn con ôm ấp rồi cười
Xong lại khóc nói thương con bé bỏng
Con chẳng hiểu sao họ nói: chờ, trông, ngóng
Bố bay bao lần họ có đến thế đâu?

Bố Khải ơi... vải chưa hái hết đâu,
Ông bảo rằng chờ bố về thu hoạch
Bắc Giang mình vải ngọt thơm chín mọng
Ông chẳng thu nhất quyết đợi bố về

Bố Khải ơi bố công tác xa quê
Nhiều chuyện quá chừng chắc rằng bố muốn kể
Ông với mẹ và con chỉ mong có thế
Bố về, ăn cơm, kể chuyện bầu trời.

Bố Khải ơi mọi người đến đủ rồi,
Hay nhà mình hôm nay mở tiệc?
Chắc bố khoe con, chăm ngoan, đoàn kết
Nên các cô, các chú đến chúc mừng,

Nhưng bố ơi con thấy lạ quá chừng,
"Hoa họ tặng" sao to đùng thế nhỉ?
Rồi mắt ai cũng đỏ ngoè, đẫm lệ,
Con thưa, bố Khải ngủ rồi, con gọi mẹ tiếp thay!

Bố Khải ơi trời nóng có lạnh đâu,
Sao bố cứ đắp chăn, trùm kín mặt?
Bố kéo xuống đi, rồi nằm nghiêng cho dễ thở
Con dễ ôm hôn, dễ ngắm bố cười

Bố Khải ơi hôm nay chủ nhật rồi,
Bố có biết hôm này ngày của bố?
Bố hứa con ngoan, bố về cho đi phố,
Con ngoan mà bố dậy cõng con đi

Bố Khải ơi sao bố chẳng nói gì?
Con đã nói ngàn lời "Con Yêu Bố!"
Bố không nghe thấy, hay giận con gì vậy?
Sao bố lặng im sao bố chẳng nói gì?

Vũ Phương Trang
19/6/2016 (Ngày của Cha - thay lời em gái nhỏ)
 

Ý kiến bạn đọc ()