Phận 'bướm đêm' trên những cây cầu 'vẫy'

"Ở TP HCM nhiều cầu song cứ khu vực cầu nào nhiều khách sạn mini là nơi đó 'bướm đêm' hoạt động mạnh", một dân chơi cho biết.

Thứ ba, 20/11/2012, 10:03 (GMT+7)

Nam, một tay chơi có hạng, cũng là một thiếu gia ở TP HCM, tặc lưỡi bảo: “Những ngón nghề gái mại dâm trong những quán cà phê hay những quán bia ôm đã xưa lắm rồi… Diễm ơi”. Giờ đây, các cô gái bán dâm thường tập kết ở ngay những góc đường nhiều người qua lại, hay xuống giá hơn thì đứng vẫy khách ở những cây cầu gần tụ điểm khách sạn mini, mà giới ăn chơi quen gọi là cầu "vẫy", phố "lướt".

Dạt vào một quán cà phê trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, mới 20h mà đã vài chân dài đi xe SH, Dylan lượn qua lượn lại, nếu thấy “giai” nào ngơ ngác ngó nghiêng, là mấy cô lướt qua, đi một đoạn liền buông những câu đối đáp đong đưa… Nam bảo, góc đường Nguyễn Bỉnh Khiêm cắt Nguyễn Thị Minh Khai và vòng xoay Điện Biên Phủ nối liền quận 1 với Bình Thạnh là những điểm tập kết của “bướm đêm” với những chiếc xe tay ga đắt tiền, mà dân chơi quen gọi là "phố lướt". Trước đây, gái mại dâm đứng đông như hội ở cầu Thị Nghè, cầu Điện Biên Phủ nhưng nay công an dẹp “ác liệt”, đám này đành phải lượn như đèn cù trên các tuyến phố. Nam “bắt bóng” ngay một chân dài chừng 25 tuổi, son phấn lòe loẹt ngồi trên chiếc Lead rồi giục bạn lên xe đuổi theo.

Dường như có linh tính “nghề nghiệp”, cô gái ngoảnh lại, cất lời chào tình tứ: “Đi coi 'xinê' với em nghen. Hai cưng muốn phim gì em cũng chiều hết à nha. 1 triệu, bao 2 anh luôn khách sạn, nếu hai anh “zdai” cần thêm bạn, em có liền”. Nam buông lời cợt nhả một lúc rồi “chốt” rằng chưa đến giờ có nhu cầu. Mặt tỉu nghỉu như bánh đa ngấm nước, vài câu rủa như xua đen đủi, cô gái rồ ga cho xe chạy biến vào gầm cầu Bùi Hữu Nghĩa.

Nam bảo, những em chân dài đi xe đẹp và đắt tiền đều là xe đi thuê, có cô thuê 200.000 đồng mỗi ngày, còn thuê tháng là 5 triệu đồng, rồi tiền nước hoa, son phấn. Làm nghề này mà không sắm đủ những thứ đó để tạo vỏ bọc đài các, con nhà lành cho dễ tiếp cận khách làng chơi thì ế ẩm lắm. “Lúc nãy, “bướm” nói 1 triệu là mình cô ấy phục vụ 2 anh em đấy. Trước đây, giá qua đêm không bao giờ dưới 1 triệu đồng một khách, nay kinh tế khó khăn, công an cũng dẹp nhiều không có bến đỗ, có khi 300.000 - 500.000 đồng, gái làng chơi cũng ôm luôn, bao cả khách sạn”.

Theo Nam, khu vực quanh Thảo Cầm Viên từ trước 1975 đã là điểm mua vui của các thiếu gia mới lên đời hay các ông chủ chuyên đánh hàng ngoại quốc. Dạng hàng ngon không cần sạch để “phượt” khá dễ kiếm, chỉ cần liên hệ trước với đám ma cô, lựa chọn một địa điểm bao trọn gói ở khu sinh thái Thủ Đức, hay một bể bơi tư nhân ở quận 3, khách tổ chức dạ tiệc.

Chân dài cao cấp kiếm khách ở phố Tây - Cao Thắng

“Chân dài” cao cấp kiếm khách ở phố Tây - Cao Thắng.

Chừng 20 cô được tuyển sẽ lượn quanh đám khách, uống và chiều khách, sau nhưng màn thi rượu, nếu tiền “lên” là quần áo các cô… xuống, đến giai đoạn nào đó thì cùng nhau rời bến tìm khách sạn. Đấy là cách ăn chơi của đám lính chế độ cũ giờ xuất hiện trở lại ở một số điểm ngoại ô thành phố.

Nam cho xe chạy chậm lên đường Nguyễn Đình Chiểu sát bờ kênh. Lập tức, 3 chiếc xe SH, Lead và Vespa ào ào áp lại. Cô gái mặc váy cực ngắn ngồi trên chiếc SH lênh khênh, duỗi cẳng chân trắng nõn lả lướt: “Đi ôm mở hàng cho em lấy hên nghen hai anh. Nếu đi nhanh, em bao phòng 1 triệu một cưng, nếu qua đêm thì 2 triệu”.

Nam cấm cảu: “Mắc zdữ zvậy, 1 “chai” hai anh qua đêm luôn. Bọn anh đi giải xui thôi…”. Cô gái không phải vừa: “500.000 đồng mà cũng đòi... Về chơi với dế thôi nghen”. Nói chưa dứt lời, cả 3 chiếc xe mang theo 3 cô gái nồng mùi son phấn lẫn vào bóng đêm.

Cầu Khánh Hội (quận 4), cầu Tân Thuận (quận 7) rồi vòng xoay Phú Lâm chân cầu vượt khu công nghiệp Tân Tạo, sang cầu Nguyễn Oanh (quận Gò Vấp), về cầu Đỏ, cầu Sài Gòn… những đêm cuối tuần, mới thấy gái bán dâm ở TP HCM nhiều và đủ loại. Nam bảo: "Ở TP HCM rất nhiều cầu song cứ quan sát khu vực cầu nào nhiều khách sạn mini là nơi đó “bướm đêm” hoạt động mạnh".

Chỉ riêng khoảnh vườn hoa dưới chân cầu Bình Triệu, cầu Nguyễn Hữu Cảnh, không dưới 5 cô đứng dựa lan can cầu… chờ khách. Hễ ai đi xe chậm, mắt “đánh võng” từ chân tới cổ là các cô biết khách tìm hàng, các cô vẫy gọi, thỏa thuận xong là số điện thoại, là địa chỉ hẹn.

Ở khu khỉ ho cò gáy cuối đường Nguyễn Oanh giáp Quốc lộ 1, có 3 cô khá xinh đang đứng chờ khách. Một cô ngã giá với Nam: “Lướt nhanh thì 300.000 đồng, qua đêm 1 triệu, nếu các anh thích tới bến, em bao luôn một chầu hải sản ở Dương Quảng Hàm, hay hát karaoke ở Nguyễn Huy Điển…”. Nam nói nhỏ: “Đám cầu vẫy này chắc ít khách nên chơi dữ, không khéo vớ phải mấy cave bị AIDS”. Thế rồi ngã giá, lấy số điện thoại của cô gái, hẹn 22h giờ tại một khách sạn trên đường Nguyễn Văn Lượng, quận Gò Vấp, về thẳng quận 1.

Theo Nam, những cô gái một thời làm gái ôm trong các quán nhậu, phòng hát bị những lứa trẻ hơn từ các tỉnh về TP HCM giành mất chỗ kiếm sống, nhan sắc phai tàn đành phải ra đứng cầu “vẫy” khách. Giá “bướm đêm” ở đây 200.000-300.000 đồng, rất nhiều trong số họ nghiện ma túy, cần tiền để hít, chích nên có khi, giá nào “bướm” cũng đi.

Bên cạnh đó cũng phải cảnh giác, vì ở những cầu “vẫy” này, rất nhiều ma cô, lưu manh từ các tỉnh về, chúng bảo kê, chăn dắt, nếu mặc cả không thuận, cãi nhau hoặc định ăn quỵt tiền, bọn này ra mặt vòi tiền, đánh ngay. Nhiều tay chơi từ các tỉnh miền Tây lên lơ ngơ, khi theo gái mại dâm vào khách sạn, còn bị bọn chăn dắt dựng cảnh đánh ghen, cướp hết tiền bạc…

22h, ở một quán trên đường Tôn Đức Thắng (quận 1), quán đông khách và khá nhiều cô gái đi theo nhóm lặng lẽ mở máy tính bảng, thi thoảng nhoẻn nụ cười bí hiểm. Nam nói: “Gái mại dâm ở trung tâm thành phố cũng nhiều lắm. Bởi số khách từ các tỉnh đến Sài Gòn cuối tuần đông, chưa kể một lượng du khách nước ngoài ưa thích những món ăn đêm đường phố, thích sự náo nhiệt của Sài thành hào hoa, thích những cô gái đẹp nơi đây, và họ thích cả những cánh “bướm đêm” lướt qua, mời gọi, mà người tử tế thì thấy khó chịu”.

Khi vừa thấy chiếc taxi dừng, bước xuống xe là 2 vị khách Hàn Quốc, 2 cô gái xinh xắn đứng dậy chui ra, đi vào xe rất nhanh, nhằm hướng quận 2. Nam cho biết, đây là dạng gái cao cấp, họ thuê những căn hộ 2.000 USD ở Saigon Pearl, Thảo Điền, họ giao tiếp tốt tiếng Anh, Hàn, Trung và chỉ nhận lệnh đi khách xịn với giá 300-500 USD, có khi lên tới 1.000 USD. Mỗi lần đi khách, “bướm” phải nộp lại 50% cho “mama”, mỗi “mama” quản lý từ 5-7 chân dài, đa số họ là sinh viên, người mẫu và có cả diễn viên.

Bây giờ, nhiều cô có mối, thường làm giá trực tiếp với khách, họ “quăng” thông tin lên các trang mạng, khách tự liên hệ, mặc cả. Nam rút điện thoại gọi cho ai đó, cách nói chuyện khá thân thiết. 30 phút sau, một cô gái chừng 22 tuổi đẹp đến ngẩn người xuất hiện. Cậu hỏi: “Hôm nay anh tiếp khách, em báo giá thế nào?”. “Anh chơi đẹp thế, em đâu dám làm giá, 300 USD qua đêm, mình hẹn nhau ở resort Phương Nam dưới Bình Dương nhé, taxi em lo…”.

Nói rồi cô gái gọi điện, 5 phút sau, một cô gái đẹp không kém có tên Út Lành ngoắc tay người bạn của Nam kéo lên chiếc taxi đỗ bên đường. Nam lên xe khác, nói với theo: “Hẹn nhau ở dưới ấy nhé” rồi theo cô gái vút về hướng Thủ Đức.

Út Lành là sinh viên năm thứ 2 một trường cao đẳng nghệ thuật, đã vào nghề được 1 năm. Cô kể: "Nhìn chúng em đi xe đẹp, quần áo hàng hiệu, thuê căn hộ chung cư cả chục triệu ở đường Lê Thánh Tôn, nhiều người tưởng em số hên, được đại gia bao bọc. Thực tình lúc đầu, em cũng được bạn giới thiệu một thiếu gia, hắn sành điệu, đêm nào cũng đưa đón Mercedes đi nhà hàng, cuối tuần thì vũ trường, sau hắn chơi chán, kiếm được em đẹp hơn, hắn bỏ.

Đã quen sống sang, cả tháng may ra đi làm có 5-6 buổi, nghe cái Nga (bạn của Nam) rủ qua đêm có cả nghìn đô, em ậm ừ theo, thế rồi quen, thấy cũng bình thường. Làm nghề như chúng em, phải chuyện gì cũng biết, giao tiếp tốt mới giữ được mối và ít khi bị... ép giá. Làm nghề này bạc lắm. Riêng tiền taxi xuống mấy resort xa xa Sài Gòn để giữ bí mật đời tư cho khách, đã mất 700.000-800.000 đồng, thuê phòng cũng cả triệu, thế mà nhiều thằng làm giá xong, đang trên đường đến điểm hẹn thì nó alô đòi xuống giá, tức muốn chết. Nhưng vì toàn khách quen giới thiệu, chứ được 1 triệu đồng mỗi đêm, nhằm nhò gì…”.

Út Lành kể, mới tuần trước, nhỏ bạn cùng trường được giới thiệu khách Đài Loan, sau khi nhận tiền 500 USD xuống Vũng Tàu, đến khách sạn, ai dè gặp phải 3 thằng choai choai bên quận 4, nó hành hạ đến ứa nước mắt. Khi về thành phố định nhờ “mama” giải quyết hộ, mấy thằng nó điện thoại phát một, đám giang hồ quận 1 nghe thấy đành phải nín thinh để lấy cửa làm ăn, vì toàn là con đại ca.

Vì thế, đám “sạch sẽ” như Út Lành thường chỉ hẹn khách quen giới thiệu, sau khi "à ơi" trên điện thoại để tìm hiểu khách, nhìn mặt khách trước để biết mức độ… tử tế, mới vẫy taxi, tự đi, vừa tránh công an theo dõi, vừa dễ “té” nếu gặp chuyện.

Khi đến cầu Bình Phước, Út Lành nhận một cuộc điện thoại rủ đi bay, cô nhìn khách ái ngại rồi thú thật, những “bướm đêm” không ít thì nhiều đều nhiễm một ít “hàng”, như cô thì nghiện “đá”, đủ để phê cho quên đi một đêm nhọc nhằn đi khách. Trong đường dây của cô có cả những trai tơ chuyên phục vụ các bà sồn sồn, giá cũng “ngất ngưởng” 300-500 USD mỗi đêm. Viện cớ uống nhiều hơi mệt, khách dúi vào tay cô số tiền, dừng xe cho cô về thành phố.

Theo An Ninh Thủ Đô

Chia sẻ bài viết qua email
`

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?