Người mẹ giết con có HIV rồi bỏ trốn 10 năm

Chồng chết, con mang bệnh, Sương mua thuốc sâu cho hai mẹ con cùng uống nhưng chỉ bé trai tử vong. Sương lẩn trốn, tiếp tục lấy chồng, sinh con.

Thứ năm, 6/11/2014, 17:14 (GMT+7)

Tại phiên tòa sơ thẩm diễn ra mới đây của TAND tỉnh An Giang, mặc dù vụ án đã xảy ra gần 10 năm nhưng dư luận vẫn tỏ ra bức xúc trước hành vi của người mẹ Lâm Thị Ngọc Sương (sinh năm 1975, quê ở Hồng Ngự, Đồng Tháp) táng tận lương tâm giết con đẻ. Càng bức xúc hơn khi tại phiên xử, Sương tỏ thái độ bất cần, không chút ăn năn, vẫn cố tình đổ lỗi cho hoàn cảnh quẫn bách nên mới “giải thoát” cho con. Sương còn nói rằng bản thân bị cáo đã mắc căn bệnh thế kỷ nên chẳng còn gì để mất.

Gần 20 năm trước, Lâm Thị Ngọc Sương đã kết hôn với anh Nguyễn Văn Khâm ở xã Long Hòa, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang. Sương là con gái nhà nghèo, ở tỉnh xa còn chồng thuộc loại con nhà khá giả, ăn chơi trác táng, nghiện ma tuý. Lấy chồng đầu năm, cuối năm Sương sinh con trai, gia đình chồng rất mừng, đặt tên cháu bé là Nguyễn Bảo Còn, nghĩa là báu vật còn giữ được ở đời.

Nhưng hạnh phúc ngắn tày gang, đứa con vừa ra đời đã đau yếu quặt quẹo, chồng Sương cũng phát bệnh đổ ốm liên miên. Một thời gian sau, chồng Sương phát hiện mắc căn bệnh thế kỷ, đi xét nghiệm Sương đau đớn biết mình và con cũng đã bị nhiễm bệnh từ chồng. Đến năm 2003 thì người chồng qua đời vì bệnh AIDS. Quá đau đớn và căm hận, Sương nhờ vợ chồng người em trai làm giấy khai sinh và đổi tên con thành Lâm Bảo Duy (lấy họ mẹ) với mong muốn tương lai của con mình không dính dáng gì đến người cha của nó.

Nước mắt ân hận của ác phụ giết đứa con bị nhiễm HIV

Bị cáo Lâm Thị Ngọc Sương

Bé Duy nhiễm HIV từ mẹ nên ốm yếu, nhưng bù lại cháu rất ngoan ngoãn. Từ khi chồng mất, một mình Sương phải đi làm quần quật cũng chỉ đủ nuôi hai mẹ con, chưa kể tiền chữa bệnh cho con. Thương con, Sương cố gắng vay mượn thuốc thang cho con dẫn đến nợ nần chồng chất.

Đến năm 2005, món nợ từ việc chữa bệnh cho con lên tới 14 triệu đồng, không có khả năng trả nợ khiến Sương vô cùng quẫn bách. Nghĩ bản thân mình đau ốm, cũng mang căn bệnh thế kỷ nhưng không được chữa trị, vẫn lao động vất vả nên Sương nảy sinh ý định mua thuốc trừ sâu để 2 mẹ con thoát khỏi cuộc sống khổ sở.

Khoảng 17h ngày 10/11/2005, chiều mùa đông buồn tủi, Sương đưa con đi khám bệnh trở về nhà. Biết bệnh tình của con dù chữa chạy tốn kém nhưng cũng không thể khá hơn nên Sương vô cùng tuyệt vọng. Như ma xui quỷ khiến, Sương ghé tiệm thuốc bảo vệ thực vật mua hai gói thuốc sâu và một chai thuốc dưỡng cây cho vào chén pha với thuốc nam đưa bé Duy uống được khoảng 1/3 chén, phần còn lại Sương uống hết. Uống xong, Sương bị nôn và nằm bất tỉnh trên giường, bé Duy thấy mẹ trong tình trạng nguy kịch nên hoảng hốt tri hô, cuống quýt gọi mọi người cứu mẹ rồi cũng lả đi. 

Cả bé Duy và Sương được đưa đi cấp cứu nhưng chỉ có Sương qua được cơn nguy kịch còn bé Duy đã tử vong ngay sau đó. Trước khi mất, lời nói cuối cùng của cháu bé vẫn là: “Cứu mẹ cháu với” khiến ai cũng thương xót.

Sau khi phạm tội, Sương đã trốn tránh pháp luật, rồi thản nhiên lấy chồng sinh con ở phương khác. 4 năm sau ngày sát hại đứa con bệnh tật, yểu mệnh, nỗi đau đớn, dằn vặt kể cả lo sợ sự trừng trị của pháp luật trong Sương cũng dần nguôi ngoai. Sương vẫn còn trẻ nên vẫn khát khao hạnh phúc. Đến năm 2009, Sương chung sống như vợ chồng với Võ Văn Tung (sinh năm 1976, quê xã Lê Chánh, Tân Châu, An Giang).

Hai người thuê nhà trọ sống tại Bình Dương. Sương phải giấu thân phận thật của mình, giấu cả việc mình đang mang căn bệnh thế kỷ. Anh Tung không biết gì về người bạn đời, chỉ nghe vợ tâm sự rằng trước kia tình duyên lỡ dở. Quá trình chung sống, hai người khá hạnh phúc, có một con chung. Đến ngày 30/5, Sương bị bắt theo lệnh truy nã về tội Giết người thì anh Tung mới ngã ngửa.

Hội đồng xét xử TAND tỉnh An Giang nhận định hành vi phạm tội của bị cáo Lâm Thị Ngọc Sương là đặc biệt nghiêm trọng, đã trực tiếp tước đi sinh mạng con ruột của mình. Tuy nhiên, xét thấy nhân thân bị cáo chưa có tiền án, tiền sự, thuộc thành phần lao động nghèo, trình độ học vấn thấp, hiểu biết pháp luật có phần hạn chế, phạm tội trong hoàn cảnh quẫn bách nên chỉ tuyên phạt bị cáo 7 năm tù.

Theo Pháp Luật Việt Nam

Chia sẻ bài viết qua email
`

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?