Chủ nhật, 29/6/2014, 02:11 (GMT+7)

Người mẹ có ba con làm kiểm ngư ở Hoàng Sa

Cả 3 người con trai của bà Thuệ khi trưởng thành đều lần lượt nối tiếp con đường đi biển của cha, làm kiểm ngư tại khu vực giàn khoan 981.

Đã gần hai tháng kể từ ngày Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981 tại vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Đó cũng là cũng chừng đó đêm bà Hoàng Thị Thuệ (68 tuổi), quê xã Quảng Thủy, thị xã Ba Đồn, Quảng Bình chập chờn mong ngóng tin tức về ba con trai đang làm nhiệm vụ bảo vệ vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc tại Hoàng Sa.

Nên duyên từ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, năm 1970 cô thanh niên xung phong Hoàng Thị Thuệ và chàng lính thủy Trần Đình Xuyên thành vợ thành chồng. Sau ngày thống nhất, bà Thuệ và ông Xuyên chọn quê nhà Quảng Bình làm nơi sinh sống và họ đã sinh được 5 người con, ba trai và hai gái.

Thật trùng hợp, cả ba anh khi trưởng thành đều nối nghiệp cha, gắn bó với sóng với gió. Đó là anh Trần Tuấn Minh (sinh năm 1972), anh Trần Minh Tuấn (sinh năm 1976) và Trần Hoàng Hải (sinh năm 1988) làm kiểm ngư trên các tàu KN 634, 629 và 822. Mỗi người một vị trí, người ngành hàng hải, người ngành máy, người điện cơ…

Cả 3 đứa con trai của bà Thuệ đều đang làm kiểm ngư ở Hoàng Sa.

Cả 3 người con trai của bà Thuệ đều đang làm kiểm ngư ở Hoàng Sa.

Ở tuổi 72, vốn được các cụ coi là tuổi xưa nay hiếm, người lính đặc công nước năm xưa Trần Đình Xuyên không còn khỏe vì những vết thương thời dọc ngang đạn lửa, nhưng giọng nói vẫn sang sảng khi kể về các con. “Tôi đặt tên hai đứa con trai đầu là Tuấn Minh và Minh Tuấn để mong chúng thông minh, sáng láng, khi hòa bình rồi xây dựng quê hương giàu đẹp. Rồi năm 1988 lại có thêm cậu cu nữa, tôi đặt tên là Hoàng Hải để nhớ về biển trời một thời gắn bó với tôi. Ai ngờ giờ đây cả ba anh em chúng nó đều ra khơi”, ông Xuyên vừa vuốt chòm râu, vừa nói, ánh mắt ngời lên vẻ tự hào.

Giữa nắng gió Quảng Bình, nuôi 5 người con khôn lớn cũng không phải chuyện dễ dàng, nuôi con ăn học tử tế bằng bạn bằng bè lại càng khó khăn hơn. Thế nhưng, ông bà đã nuôi dạy cả tất cả các con trưởng thành, 2 cô con gái đều làm giáo viên, còn 3 chàng trai đều trở thành kiểm ngư.

Kể về ba con mình bà Thuệ cho biết, ban đầu chỉ có anh Trần Tuấn Minh thi đỗ trường Đại học Hàng hải Hải Phòng, rồi sau đó các em Minh Tuấn, Hoàng Hải cũng tiếp bước anh. Khi chuẩn bị nhận công tác, các anh chỉ nói: “Mẹ ơi, kỳ này con đi biển. Chúng con đi làm nhiệm vụ, bố mẹ yên tâm giữ gìn sức khỏe. Khi nào hoàn thành nhiệm vụ các con sẽ lại về”.

Dù vậy, bà Thuệ cho biết, kể từ khi Trung Quốc ngang ngược hạ đặt giàn khoan trái phép tại vùng biển Tổ quốc, chẳng mấy đêm ông bà yên giấc. Ông Xuyên cho biết: “Thực tình, tôi cũng nghĩ Trung Quốc chỉ tới thăm dò, nhưng không ngờ chúng lại hung hãn như vậy. Bảo vệ Tổ quốc, các con làm việc, chúng tôi không lo ngại gì. Nhưng mong các con phải cố gắng giữ gìn sức khỏe, khôn khéo và thẳng thắn đấu tranh với Trung Quốc. Bố mẹ ở nhà sẽ cố gắng làm tròn nhiệm vụ của mình, chăm nom con cháu. Vì chúng tôi từng trải qua chiến tranh nên rất hiểu”.

“Từ khi nghe tin dồn dập Trung Quốc ngày càng hung hãn hơn, chúng tôi cũng thêm phần lo lắng. Nhưng làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc là nhiệm vụ thiêng liêng nhất. Vì thế, chúng tôi luôn động viên nhau để các con yên tâm. Nếu nhỡ ốm đau thì cũng chỉ bảo trái gió trở trời sơ sơ để các con vững tin”, bà Thuệ chia sẻ.

Từ ngày các anh ra khơi, hằng ngày ông bà không bỏ sót một tin tức nào từ đài, báo và tivi về Hoàng Sa. Bà kể, trong một đêm giữa tháng sáu, chuông điện thoại reo đánh thức giấc ngủ của hai ông bà, thật không ngờ đó là điện thoại của anh Trần Tuấn Minh (kiểm ngư viên tàu 634) . Anh nói: “Con vẫn khỏe, tàu con bị móp hai bên mông. Con phải cập cảng Đà Nẵng sửa chữa, bố mẹ cứ yên tâm”.

Nhận được tin con, ngay trong đêm bà Thuệ bắt xe từ Quảng Bình vào Đà Nẵng để tranh thủ chút thời gian quý báu gặp con. Sáng hôm sau, vợ và con anh Tuấn Minh cũng bắt xe khách từ Hải Phòng vào để gặp chồng.

Mạ Thuệ viết thư cho các con ở Hoàng Sa.

Mạ Thuệ viết thư cho các con ở Hoàng Sa.

Vừa gặp lại mẹ sau những ngày dài đối đầu với những hiểm nguy, Tuấn Minh chạy lại quàng tay ôm rồi đi quanh ba vòng. “Các con bất kỳ khi nào đi công tác về đều đến ôm quàng rồi đi quanh mẹ như thế. Chúng đều nói: 'Con thích sống trong vòng tay của mẹ”, bà Thuệ xúc động chia sẻ.

Sau tháng ngày lênh đênh trên biển, anh Minh tóc bạc đi nhiều, râu dài ra, người đen cháy. Bà Thuệ vội giục con nhuộm tóc, cạo râu để vợ con nhìn thấy khỏi lo lắng. Cắt tóc xong, anh Minh chạy ùa ra khoe: "Mẹ ơi, mẹ có thấy con đẹp trai không?”.

Với sự tạo điều kiện của chỉ huy tàu, anh Tuấn Minh được gặp gia đình trong vòng 8 tiếng rồi lại chia tay, ra lại Hoàng Sa làm nhiệm vụ. Bà kể, cũng đúng lúc đó, bà lại nhận được điện thoại của con trai thứ, anh Minh Tuấn (kiểm ngư viên trên tàu KN 629). Lúc này, tàu của anh cũng vào bờ để sửa chữa. “Tôi thật may mắn và hạnh phúc vì đã gặp được hai con. Thế là tôi ở lại Đà Nẵng để đón đứa con thứ hai từ Hoàng Sa về đất liền”, bà Thuệ kể.

Khi tàu Minh Tuấn cập bến, vợ con anh đã chờ sẵn. Vừa thấy chồng, vợ anh khóc nức nở vì thấy chồng mình tóc tai, râu ria xồm xoàm, da đen cháy. Dù thấy con gầy và đen đi nhiều, nhưng bà vẫn đùa: “Gớm, may mắn lắm mới được gặp ông Tây như thế này, khóc gì mà khóc”. Thế là cả gia đình cùng cười.

Trong những cuộc gặp hiếm hoi đó, anh Minh Tuấn và Tuấn Minh kể chuyện bị tàu Trung Quốc đâm thủng mạn thuyền, rạn dưới khoang máy, nên anh cùng các đồng đội phải lấy áo quần trám lại để kịp vào bờ sửa chữa. Giấu những giọt lệ trong lòng, bà Thuệ chỉ nói vết thương của tàu cũng như vết thương của con, nhưng các con hãy kiên trì bám trụ.

“Trong chống Mỹ cứu nước bố mẹ hoàn thành nhiệm vụ trở về. Ngày nay, thế hệ các con phải bảo vệ vùng trời, vùng biển của Tổ quốc. Biết rằng đây là cuộc chiến gian khổ, rất vất vả và phức tạp. Mẹ mong các con phải bình tĩnh, phải làm gương để các thế hệ tiếp theo noi gương”, bà luôn dặn các con như vậy.

Người cha lại tin tưởng hơn: “Tàu chúng thì to lớn, nhưng chí khí mình còn lớn hơn tất thảy. Vì mình bảo vệ Tổ quốc, còn chúng thì lấn chiếm. Tất nhiên con mình và các đồng đội của con cũng vất vả. Tôi tin ngày chiến thắng của chính nghĩa, và các con sẽ về với chúng tôi”.

Bà Thuệ cho biết, ngôi nhà cấp bốn mà ông bà ở đã xuống cấp, xung quanh lở loét hết cả. Mỗi mùa mưa bão nước lại ngập ngang nhà, ngồi trên gác lửng có thể cho chân xuống nước. Trận lụt năm ngoái hai vợ chồng bị “cầm tù” 3 ngày chờ nước rút. “Ba đứa chúng nó hứa, sang năm 2015 ba anh em sẽ gom góp tiền để sửa nhà cho nên bố mẹ đừng lo”, bà Thuệ nói.

Theo Tiền Phong

Chia sẻ bài viết qua email

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao