Lê Văn Luyện cởi mở hơn sau 2 năm ở tù

Trong câu nói của Luyện đã có 'Dạ', 'Vâng', có đại từ nhân xưng chứ không xấc xược kiểu 'Không biết', 'Chả sao cả' và ánh mắt sắc lạnh ngày trước.

Chủ nhật, 2/3/2014, 02:14 (GMT+7)

Khi nhận được thông báo có người muốn gặp, Lê Văn Luyện, hung thủ gây ra vụ án giết người cướp tài sản man rợ tại phố Sàn (Bắc Giang) cách đây ít lâu, tỏ vẻ khá bất ngờ, bởi kể từ ngày chuyển sang trại giam số 3 Bộ Công an (huyện Tân Kỳ, Nghệ An), ngoài lần đầu tiên cả gia đình tiễn hắn về "nhà mới" thì từ đó đến nay người thân chưa có điều kiện quay lại thăm gặp.

Trong bộ quần áo kẻ sọc của tù nhân, Lê Văn Luyện chậm rãi theo chân cán bộ trại giam vào phòng chờ. Luyện cất tiếng chào, rồi tỏ vẻ khiêm nhường. Quả thực, khác với những lần trước đây tiếp xúc với báo chí bằng thái độ bất hợp tác, lần này, Luyện đã cởi mở hơn, chia sẻ nhiều hơn. Trong câu trả lời của hắn đã có "Dạ", "Vâng", có đại từ nhân xưng... chứ không còn cộc lốc, xấc xược như kiểu: "Không biết"; "Chả sao cả"... đi kèm ánh mắt sắc lạnh như ngày trước.

Luyện cho biết, hắn vẫn ăn ngủ, lao động bình thường. Hắn cười gượng, bảo rằng: "Em bây giờ còn khoảng 57 kg, giảm gần chục cân so với đợt xử án nhưng người khỏe ra, không bệu như trước. Một ngày em được giao khoán làm 12 bộ mi mắt giả nhưng em thường làm vượt lên 13 bộ. Em sẽ cố gắng, nếu làm thạo việc, có khi còn vượt nhiều hơn nữa".

Nhắc đến Tết, hắn hơi chùng giọng xuống, nói đều đều: "Đây là năm thứ hai em đón Tết ở trại giam số 3. Ngày Tết, các phạm nhân khác được nhiều người thân vào thăm, còn em thì chẳng có ai thăm hỏi, nên các cán bộ cũng thương và cho quà bánh để đón Tết". Ngừng một lát, sau tiếng thở dài, Luyện nói tiếp: "Lâu quá rồi, bà nội và mẹ em không vào đây thăm em được. Từ quê em đến đây quá xa, bà thì già yếu rồi, nhà lại nghèo".

Lê Văn Luyện đã cởi mở hơn, không còn tỏ ra "cứng đầu" như những lần gặp báo chí trước đây.

Lê Văn Luyện đã cởi mở hơn, không còn tỏ ra "cứng đầu" như những lần gặp báo chí trước đây.

Luyện vừa đáp, vừa đưa tay chỉ lên mái tóc cắt cua của mình, bảo rằng: "Em nhớ nhà lắm! Từ khi chuyển ngoài trại Bắc Giang vào đây, đêm nào em cũng suy nghĩ, bây giờ tóc đã có nhiều sợi bạc rồi. Cũng có thể do em lao động cải tạo và thức đêm nên giảm cân, không béo như trước nữa".

Trong gia đình Luyện, mẹ và bà nội là người hay khóc nhất. Khi được cho biết, ở quê, mỗi lần có ai hỏi và nhắc đến Luyện là bà nội lại khóc, bất chợt, ánh mắt hắn cũng rưng rưng, rồi cụp xuống rất nhanh. Hắn ngồi lặng thinh phía đối diện, trên mặt bàn, đôi bàn tay của kẻ từng được dư luận gắn cho biệt danh "sát thủ máu lạnh" cứ vê vê, rồi đan chặt vào nhau như thể muốn lấy lại sự tĩnh tâm.

Phải đến gần một phút sau, Luyện mới cất lời chậm rãi, vừa đủ: "Em thương bà nội! Bà năm nay đã ngoài 70 tuổi, cũng già yếu rồi. Chỉ sợ sau này không còn cơ hội được gặp lại bà. Giờ em đã nhận thức được tội ác của mình. Em thương bố mẹ, ông bà nhiều. Tại em mà cả gia đình phải khổ, nhiều người thân bị liên lụy và phải đi tù. Giờ em có xin lỗi gia đình em Bích cả trăm nghìn lần cũng không đền hết tội!".

Trung tá Phạm Mạnh Quê, Đội trưởng Đội giáo dục (trại giam số 3) cho biết: "Sau khi chuyển trại về đây thụ án, Lê Văn Luyện được tổ chức cho học giáo dục công dân và học các quy định, nội quy của trại giam. Hàng ngày, cán bộ quản giáo thường xuyên tiếp xúc, trò chuyện, chia sẻ những tâm sự mà Luyện muốn trải lòng, nhằm cảm hóa hắn. Cho đến nay, Luyện cũng đã có những chuyển biến nhất định trong nhận thức". Luyện tỏ vẻ ăn năn, ngập ngừng nói: "Em không dám chống đối cán bộ trại giam nữa! Giờ em chỉ mong cải tạo tốt để bố mẹ và ông bà an tâm". 

Càng về cuối buổi tiếp xúc, Luyện càng trở nên cởi mở, dễ chia sẻ hơn. Hắn ấp úng bảo: "Em cũng không biết vì sao lại có tin đồn em bị đánh chết. Từ khi về trại giam này, em cũng sợ bị các phạm nhân khác "xử". Nhưng thực tế thì em không bị phạm nhân nào bắt nạt hay đánh đập gì cả. Bây giờ, đêm nào em cũng suy nghĩ, day dứt. Cũng chỉ vì em chẳng ra gì nên mới gây ra tội ác khiến cả nhà phải đi tù theo".

Luyện trải lòng tiếp: "Gia đình em có 3 anh em trai, em là cả và thương thằng cu út nhất. Ngày em bị bắt, nó mới 3 tuổi, chưa hiểu gì cả. Trước đây, hồi còn ở nhà, em hay chơi đùa với nó, kiệu nó lên vai đi khắp nơi. Tháng 9 năm nay là nó đủ tuổi đi học lớp 1, không biết có còn nói ngọng như trước nữa không. Tự dưng em thấy nhớ nó quá!...". Còn về tin đồn có người yêu ở huyện Thường Tín (Hà Nội), Luyện phủ nhận và cho biết đó chỉ là tin đồn, hắn cũng có thích một người ở quê nhưng không dám nói.

Theo Đời Sống Pháp Luật

Chia sẻ bài viết qua email
`

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?