Hiếp dâm xong bỏ mặc nạn nhân tự sát

Sau khi hành sự, thấy nạn nhân nhảy xuống hồ tự tử, Bình tưởng cô gái đùa nên lạnh lùng bỏ đi.

Thứ ba, 9/4/2013, 09:22 (GMT+7)

Nguyễn Hữu Bình (sinh năm 1982, quê Vĩnh Phúc) có khuôn mặt tử tế, ăn nói điềm đạm, dễ gây thiện cảm với người đối diện. Đã qua gần 5 năm thụ án, nhưng khi lật giở tập hồ sơ liên quan đến Bình, tội ác của hắn vẫn khiến người ta phải giật mình.

Chiều 11/8/2008, Bình phóng xe máy đến khu vực trường Trung cấp dạy nghề số 11, tỉnh Vĩnh Phúc săn “của lạ”. Đến cổng khu trọ của sinh viên, Bình dựng xe ngoài cổng và thấy chị Nguyễn Thị Hà (sinh năm 1986, quê Vĩnh Phúc) đang nấu cơm. Bình xưng là Tùng, có quán bia ở gần cổng công an tỉnh Vĩnh Phúc, vờ tuyển người.

Chị Hà nghe vậy mừng ra mặt, xin Bình một suất. Thay quần áo xong, chị Hà lên xe máy của Bình đến quán bia. Bình đã chở chị Hà đi lên hướng huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc. Thấy vậy, cô gái này thắc mắc thì Bình bảo rằng, đến nhà bạn có chút việc. Gã này cho xe chạy chậm hòng kéo dài thời gian, chờ trời tối và tìm địa điểm thuận lợi.

Khi đến khu vực mỏ đá Vinh Quang, xã Trung Mỹ, tỉnh Vĩnh Phúc, trời tối hẳn. Bình bật đèn xe máy, tiếp tục đi sâu vào trong đồi thì gặp ông Trương Văn Thông, trú tại xã Trung Mỹ, đang loay hoay dắt xe máy vì bị sa lầy. Bình hỏi đường ông Thông rồi dắt xe, cùng chị Hà quay trở lại.

Đến đường mòn men theo hồ Trại Ngỗng, xã Trung Mỹ, Bình dừng xe và nói với chị Hà “chờ cho xe nguội rồi đi tiếp”. Chị Hà chẳng chút nghi ngờ, xuống xe. Bình dựng chân chống, đứng trước mặt chị Hà xin “ôm một tý”. Cô gái phản ứng, chống cự và đe: “Anh bỏ em ra, nếu anh làm gì em sẽ chết trước mặt anh”.

Bình vừa nói: “Sờ một tý thôi” vừa vật ngã cô gái xuống rồi thực hiện hành vi giao cấu. Xong việc, Bình mặc quần áo, trong khi đó chị Hà bỏ chạy, nhảy xuống hồ nước tự tử. Bình chẳng chút lo lắng, thản nhiên bỏ đi. Ngày hôm sau, xác chị Hà được người dân địa phương phát hiện và Bình bị bắt giữ.

Bình đã thụ án được gần 5 năm trong bản án chung thân vì tội Hiếp dâm.

Bình đã thụ án được gần 5 năm trong bản án chung thân vì tội Hiếp dâm.

“Yêu râu xanh” còn khai nhận, trước đó, sáng 27/6/2008, Bình tới khu công nghiệp Khai Quảng, tỉnh Vĩnh Phúc gặp chị Nguyễn Thị Hằng (sinh năm 1991). Chị Hằng đến đây tìm việc làm. Bình đã buông lời tán tỉnh, hứa xin việc giúp. Vì thế, cô gái này đồng ý gửi xe đạp của mình rồi lên xe đi cùng Bình. Hai người dừng ở đồi bạch đàn thuộc xã Trung Mỹ nhưng chị Hằng nghi ngờ Bình có ý đồ xấu nên bỏ chạy. Cũng vì sự nhanh trí của chị Hằng mà ý định của Bình không thành.

TAND tỉnh Vĩnh Phúc đã tuyên Bình án tù chung thân về tội Hiếp dâm, một năm tù tội Không cứu giúp người đang ở trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng, tổng hình phạt bị cáo phải chịu là mức án chung thân.

Ngay sau đó, Bình kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Nhưng HĐXX cấp phúc thẩm nhận định, Bình nại ra việc không biết gần hiện trường có hồ và không nhìn thấy nạn nhân nhảy xuống hồ là không có căn cứ. Bình là người địa phương, vả lại, trước khi tự tử, chị Hà đã cảnh báo: “Em sẽ chết trước mặt anh”. Vì vậy, TAND tối cao tuyên y án sơ thẩm đối với bị cáo.

Bình kể, sau khi tốt nghiệp cấp 3, anh ta thi đỗ vào trường trung học chuyên nghiệp và ra trường với bằng khá. Anh ta dễ dàng xin được chân ở một công ty với mức lương mà nhiều người mơ ước. 24 tuổi, Bình lập gia đình với một cô gái không xinh đẹp nhưng rất hiền hậu, xuất thân từ một gia đình nghèo khó. Hai người sống với nhau yên ấm và sinh ra một cậu con trai kháu khỉnh.

"Tôi không hiểu nổi mình nữa, tự nhiên “thèm của lạ” và bắt đầu đặt vợ lên bàn cân với những cô gái trẻ đẹp khác. Sự chân chất, giản dị, xuề xòa của vợ mà tôi vẫn coi là điểm mạnh thì giờ lại thấy chán ghét và nhạt nhẽo. Ai cũng nói, tôi bảnh bao, phong độ còn vợ ngược lại. Tôi bắt đầu để ý những lời nhận xét đó, thấy hổ thẹn vô cùng", Bình ân hận.

Mỗi ngày trôi qua, cái cảm giác ấy đè nặng, đầu độc và biến anh ta thành kẻ khác. Bình đã quên đi sự bươn chải, tất tả của vợ để lo cho mái ấm. Anh ta lao vào những cuộc tình chớp nhoáng. Trong vòng tay những người đẹp, Bình dần quên đi trách nhiệm với gia đình.

Nhớ lại ngày định mệnh 23/8/2008, Bình nói, chỉ vì một phút không kiềm chế được tình cảm của bản thân, đã gây ra hậu quả nghiêm trọng. Bình tâm sự: "Mãi mãi, tôi không thể tha thứ cho mình vì tội lỗi ấy. Tôi đã phải nhận bản án chung thân của tòa tuyên vì gieo tội với Hà. Đáng sợ hơn, bản án lương tâm thì bám riết tôi từng ngày, từng tháng, từng năm. Không hiểu tại sao tôi lại vô cảm đến vậy. Đó là hành động của một kẻ vô đạo đức, vô lương tâm".

Những ngày mới bước vào Trại giam Vĩnh Quang, Bình sống trong sự đau đớn, tuyệt vọng khi nhận ra mình chẳng còn gì; chỉ còn lại những năm tháng cải tạo mà chưa biết đến ngày về. Và, có lẽ nặng nề hơn tất cả là nỗi xấu hổ ê chề trước gia đình, bạn bè, hàng xóm và đặc biệt là với vợ.

Bình cho biết nhiều đêm anh ta không ngủ, thương gia đình, vợ con ở ngoài chịu nhiều búa rìu dư luận. Nhưng Bình vẫn may mắn vì còn được gia đình yêu thương và quan tâm. Lần nào vào thăm anh ta, người thân đều xách theo đủ thứ; cân ruốc, lọ muối vừng, mắm tép đến bộ quần áo…

Có lần, mẹ Bình đưa thằng cháu nội thăm bố. Thấy gương mặt bà xanh xao, Bình hỏi thì cháu bé nhanh nhảu đáp: “Bà vất vả sớm tối, dành dụm tiền để mua đồ cho bố”. Đang ăn dở miếng bánh, Bình khóc tu tu như một đứa trẻ, vừa biết ơn bố mẹ đã tha thứ vừa sượng sùng vì không đáng được hưởng ân huệ đó.

Theo Pháp Luật Xã Hội

Chia sẻ bài viết qua email

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?