Hành trình 30 năm tìm mẹ của chàng giám đốc 

Xa mẹ từ 6 tháng tuổi, Hùng không có một chút ký ức gì về người đã sinh ra mình. Hơn 30 năm qua, anh tìm đủ mọi cách tìm mẹ nhưng bất thành.

Thứ ba, 13/8/2013, 08:54 (GMT+7)

Người con trai ấy tên là Lê Chí Hùng, 39 tuổi, đang làm giám đốc Marketing của một công ty lắp ráp máy phát điện ở Hà Nội. Câu chuyện kể về hành trình đi tìm mẹ đăng trên trang Facebook cá nhân của Hùng thời gian qua khiến nhiều người xúc động và chia sẻ. 

Kể về quãng đời đã qua, người đàn ông gần tuổi tứ tuần bảo, dù cuộc sống với mẹ nuôi hiện nay khá êm đềm, song nhiều đêm nghĩ về người mẹ ruột chưa biết mặt, anh lại không cầm được nước mắt. "Mơ ước lớn nhất đời tôi là tìm được mẹ ruột của mình. Nếu còn bình an, mẹ năm nay khoảng 60 tuổi. Linh cảm mách bảo mẹ vẫn còn sống và cũng đang đi tìm tôi", anh bộc bạch.

lechihung6-1376358474_600x0.jpg
Sống đến nửa cuộc đời, anh Hùng luôn đau đáu mong tìm lại được người mẹ ruột của mình. Ảnh: TT.

Từ nhỏ, anh Hùng sống với mẹ nuôi ở một làng quê huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị. Được sống trong vòng tay yêu thương của mẹ nuôi chẳng khác gì ruột thịt, cậu bé Hùng ngày ấy hay ăn chóng lớn, khỏe mạnh và vui vẻ. Cho đến khi Hùng bắt đầu đến trường, những đứa trẻ lớn hơn 9-10 tuổi luôn miệng chọc ghẹo bảo người mẹ hiện tại đã nhặt Hùng về nuôi chứ không phải là ruột thịt.

Anh nhớ lại: "Lúc ấy tôi ức lắm, về hỏi thì mẹ bảo chính mẹ đã sinh ra tôi, đừng nghe những người kia nói bậy. Ban đầu tôi rất buồn, nhưng nghe mẹ nói thế, tôi tin và luôn chăm lo học hành. Mặc dù đôi lúc thấy buồn buồn và cứ thắc mắc trong lòng". 

Từ nhỏ đến lớn Hùng luôn là một học sinh giỏi, năm học cấp 3 cậu còn đạt thành tích cao nhất huyện nên được mọi người trong làng thương yêu, quý trọng. Từ khi có nhận thức, Hùng luôn đặt một dấu chấm hỏi về quá khứ của mình, nhất là thực tế diện mạo anh chẳng có nét gì giống người mẹ hiện tại. Lân la trò chuyện với những người lớn tuổi trong làng, Hùng mới biết mẹ nuôi đã đưa cậu từ Sài Gòn về Quảng Trị nuôi từ khi cậu bé tẹo. Còn cha ruột Hùng là một thương gia thành đạt có tiếng ở Sài Gòn thời ấy.

Từ đó, Hùng luôn tìm cơ hội dò la hỏi thăm kỹ hơn về mọi thứ liên quan đến xuất thân của mình. "Tôi không dám hỏi mẹ nuôi nữa vì bà cũng linh cảm tôi đã biết điều gì đó. Mẹ sợ tôi bỏ nhà đi tìm nguồn cội mà bỏ bà lại một mình". Mặc dù vậy, bản thân anh luôn nuôi quyết tâm học để thi đỗ đại học vào Sài Gòn để tìm lại cha mẹ ruột của mình.

lechihung-1376358474_600x0.jpg
Một trong hai bức ảnh chụp khi Hùng khi mới 6 tháng tuổi, được người quản gia giao lại cho mẹ nuôi. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Năm 1991, Hùng đỗ vào đại học Bách khoa TP HCM ngay năm đầu tiên dự thi. Suốt 5 năm trời (từ 1991-1996), chàng thanh niên xứ Quảng vừa học vừa tranh thủ dò hỏi khắp Sài thành về nơi ở của cha mẹ. Cuối cùng, anh đã tìm được ngôi nhà trước đây gia đình người cha ruột sinh sống, ở số 49 đường Tự Do, Sài gòn (nay là đường Đồng Khởi, TP HCM). Nhưng thật không may, ngôi nhà ấy giờ đã đổi chủ, chỉ còn duy nhất một người am tường về ông chủ trước đây, đó chính là anh Ty.

Anh Ty là cháu gọi bà chủ nhà là cô ruột, tức gọi cha anh Hùng là Dượng. Nhà này trước đây là của họ Lý nhưng từ sau giải phóng, đã bị tịch biên và giao cho Tổng công ty cao su. Anh Ty đã ở đây từ trước 1975 nên được nhà nước cấp cho một phòng. Hôm đó, anh Hùng kể đầu đuôi câu chuyện về thân phận của mình cho người anh họ nghe.

Theo lời anh Ty, cha ruột của Hùng tên là Lý Trần Lý. Ông có một người vợ chính thức và 5 đứa con. Sau giải phóng, vợ và các con sang Mỹ, bản thân ông Lý vì không về kịp nên ở lại Sài Gòn, mấy năm sau mới sang đoàn tụ với gia đình. Còn mẹ ruột của anh Hùng chính là mối tình vụng trộm của ông Lý, hai người yêu nhau và có một đứa con trai ngoài giá thú khi ông đã gần 50 tuổi.

Điều quan trọng nhất mà anh Ty khẳng định là ông Lý đã qua đời tại Mỹ năm 1985. "Đó là một tin rất buồn cho tôi. Tôi đã không có cơ hội gặp người cha ấy dù chỉ một lần trong đời. Hiện tại tôi mới chỉ gặp được 2 người anh cùng cha khác mẹ đang sống ở TP HCM", anh Hùng hồi tưởng. 

Gặp lại người quản gia trong nhà cha ruột hồi ấy, anh Hùng mới biết toàn bộ sự thật về mẹ mình. Người quản gia này tên là Chắc cho biết, khi ông Lý có tình cảm ngoài hôn nhân với cô gái miền Tây lên Sài Gòn lập nghiệp. Ông đã thuê cho bà một căn trọ nhỏ ở quận 3, đồng thời chu cấp toàn bộ tiền nong, sắm sửa đầy đủ tiện nghi trong nhà.

Đến cuối năm 1973, lúc đó mẹ anh (tên là Võ Thị Thúy, hơn 20 tuổi) đang mang thai khoảng tháng thứ 6-7 thì bị vợ cả của ông Lý phát hiện. Bà sai người đến đánh ghen. Họ đã lấy hết đồ đạc trong phòng trọ và hăm dọa khiến người thai phụ thất kinh sợ hãi, chỉ biết nép mình trong góc tối.

Sau đó người nhà họ Lý còn nhiều lần hăm dọa và yêu cầu chị Thúy không được liên lạc với ông Lý nữa. Vợ cả ông Lý vì ghen đã đòi nhảy lầu tự tử mấy lần, bà cấm không cho ông liên lạc với mẹ con bà Thúy nữa. Mặc dù vậy, khi thấy hoàn cảnh chị Thúy khó khăn, người vợ cả vẫn chu cấp tiền bạc để giúp thiếu phụ sinh nở, mọi thứ đều thông qua người quản gia.

Bà Chắc hàng tháng nhận tiền chu cấp đem đến cho chị Thúy nuôi con. Đến khi đứa trẻ được 6 tháng tuổi, chị Thúy quen một người lính hải quân cộng hòa. Anh này chưa có vợ, nên gia đình muốn cho anh và chị Thúy cưới nhau với một điều kiện phải "giải quyết xong đứa con" thì họ mới chấp nhận.

Qua lời khuyên nhủ của dì Chắc, mẹ của anh Hùng đã đồng ý đem giao con trai đầu lòng cho một người phụ nữ hiếm muộn nuôi từ đó đến nay. 

lechihung1-1376358474_600x0.jpg
Một bức ảnh đám cưới người chị cùng cha khác mẹ của anh Hùng. Trong ảnh, cha của anh là ông Lý Trần Lý, ngồi cạnh chú rể. 

Sau này, biết không thể giấu giếm mãi, mẹ ruột của anh Hùng đã kể cho con nuôi nghe tất cả sự thật. Ký ức của bà vẫn còn nguyên khi thuật lại giây phút nhận đứa trẻ còn bọc tã từ tay người thiếu phụ.

"Lúc ấy gần buổi trưa, mùa hè năm 1974, dì Chắc gọi điện cho mẹ, bảo đến một rạp hát nào đó mẹ không nhớ rõ. Khi vào đó mẹ không thấy ai. Một lúc sau, dì đến. Mẹ nhìn sang bên hàng ghế chờ, thấy có một cô gái trẻ đang bế con. Dì Chắc bảo người thiếu phụ rằng dì đã làm sẵn giấy cho hay bán con gì đó", người mẹ nuôi kể lại câu chuyện cho con trai nghe.

Người nữ quản gia kia đã dấu tung tích không cho hai bà mẹ biết gì về nhau. Bà Chắc liên tục thúc dục hai bên ký giấy cho con với một khoản tiền 100.000 đồng coi như khoản tiền giúp người thiếu phụ sinh nhai. "Mẹ sững sờ khi thấy mẹ ruột con nhận tiền rồi ôm con khóc nức nở. Sau đó cô ấy trao con cho mẹ và chạy nhanh ra đường", người mẹ nuôi kể tiếp. Đây cũng là lần cuối cùng đứa con 6 tháng tuổi được nhìn mặt người mẹ sinh ra mình.

Về giấy tờ ký ngày ấy, người mẹ nuôi cho biết năm 1986, Quảng Trị bị lụt lớn, toàn bộ giấy tờ bị hỏng, chỉ còn lại được hai tấm hình chụp Hùng lúc 6 tháng tuổi. 

Anh Hùng còn hỏi bà Chắc nhiều điều nhưng bà bảo không còn nhớ rõ. "Dì Chắc bảo chỉ nhớ mang máng mẹ tên Võ Thị Thúy, quê ở Tiền Giang hay Vĩnh Long gì đó. Khi sinh ra tôi, mẹ đặt tên là Võ Anh Dũng, khai sinh ngày 5/1/1974 Âm lịch. Từ khi cho tôi đi, mẹ ruột nhiều lần tìm đến xin gặp tôi nhưng dì không cho gặp". Khi làm lại giấy khai sinh, mẹ nuôi đặt lại tên anh là Lê Chí Hùng (mang họ của bà), sinh ngày 5/1/1974, sau này được học vượt lớp nên khai lại năm 1973.

Đến nay đã gần tuổi tứ tuần, vậy mà rất nhiều lần anh Hùng đã khóc một mình vì tủi phận là đứa trẻ "không có nguồn cội". Suốt hơn 30 năm qua, Hùng luôn khắc khoải mong tìm lại gia đình của mình. "Lúc ấy mới 6 tháng tuổi nên tôi cũng chẳng biết gì, khi lớn lên biết sự thật về thân phận mình, qua những câu chuyện thật về mẹ, lòng tôi đau như cắt. Làm thân trai cứng cỏi trước mọi người, tôi không thể khóc, mà chẳng phải ai cũng hiểu cho hoàn cảnh của mình. Tôi luôn mong muốn tìm lại được mẹ, được thấy mẹ, được ôm mẹ", anh bộc bạch.

Thông tin liên hệ: Anh Lê Chí Hùng, ĐT 0908993377 - 0862750853, Email lechihung74@gmail.com.

Kenny Nguyễn

Chia sẻ bài viết qua email

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?