Thứ tư, 11/3/2020, 10:49 (GMT+7)

'Cơn sóng thần Covid-19' trong bệnh viện Italy

Bác sĩ Daniele Macchini tiết lộ khoa cấp cứu Bệnh viện Humanitas Gavazzeni thất thủ; bảng tên bệnh nhân chuyển toàn màu đỏ, với cùng chẩn đoán: viêm phổi kẽ hai bên.

Covid-19 ở Italy hiện đã vượt 10.000 ca nhiễm bệnh và 631 người tử vong. Việc chính phủ Italy ra lệnh phong tỏa toàn quốc vẽ nên một bức tranh ảm đạm về dịch bệnh này. Thành phố Bergamo, nơi bác sĩ Macchini làm việc, có khoảng 122.000 dân, trong đó 1.245 người đã được chẩn đoán nhiễm nCoV và là một trong những khu vực bùng phát dịch nghiêm trọng của Italy. 

Bác sĩ Daniele Macchini. Ảnh: NYP. 

Bác sĩ Daniele Macchini. Ảnh: NYP. 

Trước tình hình đó, bác sĩ Daniele Macchini làm việc ở Bệnh viện Humanitas Gavazzeni, thành phố Bergamo, vùng Lombardy, viết bài trên trang cá nhân "Hành động của chúng ta tác động đến sự sống chết của rất nhiều người", kể về cuộc sống của ông và các y bác sĩ ở tuyến đầu chống Covid-19. 

"Sau khi suy nghĩ rất nhiều về việc có nên viết và viết gì về tình hình đang xảy ra với chúng tôi, tôi cảm thấy rằng im lặng là vô trách nhiệm", ông Macchini viết bằng tiếng Italy và được Tiến sĩ Silvia Stringhini, một nhà dịch tễ học và nhà nghiên cứu tại Viện Đại học Geneva Sức khỏe toàn cầu, dịch lại bằng tiếng Anh. 

"Tôi sẽ cố gắng truyền tải đến những người xa lạ thực tế mà chúng tôi đang sống ở Bergamo những ngày này. Tôi hiểu rằng không nên tạo ra sự hoảng loạn, nhưng khi thông điệp về tính chất nguy hiểm của Covid-19 không đến được với mọi người khiến tôi rùng mình.

Bản thân tôi đã vô cùng ngạc nhiên khi chứng kiến việc tái tổ chức toàn bộ bệnh viện hồi tuần trước, khi mà kẻ thù hiện nay vẫn đang ở trong bóng tối: các phòng bệnh được giải phóng, các hoạt động tự chọn bị gián đoạn, khu vực chăm sóc tích cực được dọn dẹp để có thể thêm càng nhiều giường càng tốt.

Sự thay đổi nhanh chóng này tạo ra một không khí lặng lẽ và khung cảnh trống trải siêu thực ở các hành lang trong bệnh viện. Lúc đó chúng tôi vẫn chưa hiểu, chỉ đang chờ đợi một cuộc chiến còn chưa bắt đầu và nhiều người, trong đó có cả tôi, không ngờ dịch bệnh lại có thể ập đến nhanh và dữ dội như vậy.

Tôi vẫn nhớ cuộc gọi lúc nửa đêm cách đây một tuần khi đang chờ kết quả một mẫu xét nghiệm. Khi nghĩ về nó, nỗi lo lắng của tôi về một ca có khả năng dương tính với nCoV dường như rất ngớ ngẩn và vô căn cứ. Nhưng nó đã xảy ra và tình hình bây giờ nói giảm nhẹ nhất là "vô cùng căng thẳng". 

Cuộc chiến đã nổ ra theo đúng nghĩa đen, và các giao tranh không ngừng nghỉ cả ngày lẫn đêm. Hiện đã không có đủ giường cho bệnh nhân nhập viện liên tiếp. Hết người này đến người khác, các khoa phòng trước đó được dọn trống trơn giờ đã bị lấp đầy bệnh nhân.

Bảng tên của các bệnh nhân, vốn có những màu sắc khác nhau tùy theo khoa điều trị cho họ, giờ toàn là màu đỏ và trên đó tất cả chẩn đoán đều giống nhau một cách tồi tệ: viêm phổi kẽ hai bên.

Giờ hãy giải thích cho tôi có loại virus cúm nào có thể gây ra sự tàn phá nhanh chóng như thế. Và trong khi vẫn có những người khoe khoang rằng họ không sợ hãi bằng cách lờ đi tất cả chỉ dẫn, biểu tình vì cuộc sống thường nhật "tạm thời" bị xáo trộn trong khi một thảm họa dịch tễ đang xảy ra.

Giờ thì không còn phân biệt bác sĩ phẫu thuật, bác sĩ tiết niệu hay bác sĩ chỉnh hình nữa, tất cả chúng tôi bất ngờ trở thành một đội duy nhất đối mặt với cơn sóng thần đang bao trùm lên mình.

Các ca bệnh tăng theo cấp số nhân, chúng tôi nhận 15-20 ca mỗi ngày đều vì cùng một lý do. Kết quả xét nghiệm liên tiếp đổ về: dương tính, dương tính, dương tính. Đột nhiên khoa cấp cứu gần như thất thủ.

Mỗi máy thở giờ đây đều quý như "vàng" và đội ngũ y bác sĩ thì kiệt sức. "Tôi trông thấy sự mệt mỏi trên những gương mặt tôi chưa quen, trừ việc tôi biết là họ đều đã làm việc quá sức. Tôi thấy sự đồng lòng ở tất cả chúng tôi, ai cũng sẵn sàng đến bên các đồng nghiệp thực tập sinh để hỏi 'tôi có thể giúp gì được không?'. 

Các bác sĩ cũng phải di chuyển giường bệnh và giao nhận bệnh nhân, cũng phải theo dõi phác đồ thay cho y tá. Các y tá nước mắt lăn dài vì không thể cứu sống được tất cả bệnh nhân, trong khi màn hình đo sự sống của họ đã được số phận định đoạt.

Chẳng còn lịch phân công ca trực hay giờ giấc làm việc. Cuộc sống xã hội của chúng tôi hoàn toàn ngừng lại. Chúng tôi không còn gặp gia đình nữa vì sợ lây cho họ. Một số người trong số chúng tôi đã bị lây dù có thực hiện bao nhiêu biện pháp đi nữa", bác sĩ Macchini kể.

Ông cho biết thêm một số đồng nghiệm của ông đã nhiễm bệnh, lây cho những người thân và một số người thân của họ giờ đang đứng trước lằn ranh sinh tử. 

"Vì vậy các bệnh nhân ơi, hãy kiên nhẫn, bạn chưa thể đi đến nhà hát, bảo tàng hay phòng tập gym đâu. Hãy cố gắng nghĩ đến vô số người lớn tuổi là đối tượng của nguy cơ này. Tôi kết thúc bằng cách nói rằng tôi thực sự không thể hiểu được cuộc chiến này. Điều tồi tệ tôi nhìn thấy là tình trạng thiếu khẩu trang nhưng sự hoảng loạn, bỏ bê và bất cẩn với dịch bệnh mới đáng sợ hơn", bác sĩ Macchini kết thúc tâm thư. 

Sơn Nam (Theo NYP)

Chia sẻ bài viết qua email

Gửi email cho tác giả