Thứ năm, 19/9/2013, 12:18 (GMT+7)

Bán dâm kiếm tiền chữa ung thư vú

Không có tiền mua thuốc và chữa bệnh, Thủy đành nghe theo lời tú bà 'đi khách'. Tuy nhiên, ngay lần đi đầu tiên, cô đã bị bắt.

Sinh ra trong một gia đình nghèo có bốn chị em, Vũ Thị Thủy (sinh năm 1978, quê ở Hưng Yên) là con thứ hai. Bố mẹ quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” chỉ với 6 sào ruộng, nên cái nghèo chưa bao giờ thôi đeo bám gia đình Thủy. Thoạt nhìn, không ai nghĩ cô gái này đã ở độ tuổi ngoài ba mươi vì trông cô khá trẻ, trẻ hơn nhiều so với tuổi thật

35 tuổi nhưng Thủy vẫn được gọi là thiếu nữ, bởi duyên mỏng, phận hèn mà cô chưa một lần được một chàng trai để ý, chưa một lần có người ngỏ lời yêu. Thuở còn học sinh, Thủy cũng thầm thích một vài bạn trai trong lớp, nhưng rồi càng lớn cô càng nhận thức rõ được về bản thân và gia đình mình, thế nên cô phó mặc cho số phận. Chị gái Thủy hơn cô 2 tuổi, đến nay cũng gần 40 tuổi nhưng cũng chưa có chồng. 

Tú bà Trương Thị Lan và hai cô gái bán dâm bị bắt.
Tú bà Trương Thị Lan và hai cô gái bán dâm bị bắt.

Năm 1998, Vũ Thị Thủy lúc ấy tròn 20 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của thời con gái. Đáng lẽ ở cái tuổi ấy, cô sẽ ngày đẹp hơn, mặn mà hơn, nhưng nước da lại cứ xanh xao rồi sút cân liên tục. Những cơn đau bụng kéo dài buộc Thủy phải nhập viện.

“Bác sĩ bảo tôi bị dạ dày. Trước đó, tôi cũng không ăn gì được nhiều. Cứ ăn vào lại đau và nôn ra hết nên người cứ ngày một héo hon... Nhìn tôi gầy mòn thế này, nhà lại nghèo thế thì ai dám yêu? Ai dám cưới? Cưới về để hầu hạ một con bệnh thì ai chấp nhận nổi?”, Thủy chua chát nói.

Từ khi bị bệnh, Thủy gầy đi nhanh chóng, giờ chắc chưa được 40kg. Bố mẹ xót ruột nên dù công việc đồng áng nhiều và vất vả nhưng chưa bao giờ để cô phải động tay động chân vào việc gì nặng nhọc, có chăng chỉ là những việc lặt vặt như quét dọn, nấu cơm… “Bố mẹ tôi đi làm đồng thì thường là buổi trưa không về nhà nên trưa nào tôi cũng mang cơm ra đồng cho bố mẹ. Nhìn bố mẹ tôi cũng xót ruột lắm nhưng chả biết phải làm sao”, Thủy ngậm ngùi.

Đầu năm 2011, Thủy theo chân mấy chị em ở quê ra Hà Nội làm thuê. Thủy nói: “Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, cứ thử đi xem ra ngoài này có khá hơn ở quê không, với lại, thấy mấy người bảo đi bán hàng cũng nhẹ nhàng”.

Ban đầu, Thủy xin vào làm thuê ở quán phở, công việc đơn giản chỉ là rửa bát, dọn bàn, thu nhập 500.000 đồng một tháng được nuôi ăn, ở. Tuy nhiên, do thu nhập quá thấp nên sau hai tháng Thủy xin nghỉ việc. Cũng trong thời gian này, Thủy biết mình bị ung thư vú. Nỗi đau đớn thể xác và tinh thần khiến cô ngày thêm tiều tụy, mệt mỏi và đôi lúc cô “chán chả muốn sống nữa”.

Trong thời gian làm việc tại quán phở, những lúc vắng khách, Thủy thường ra ngoài ngồi xem ti vi và tình cờ nghe được những câu chuyện từ mấy cô gái ăn mặc hở hang, má hồng, môi đỏ. Nó ám ảnh trong đầu cô thường xuyên và gần như thôi thúc: “Không hiểu sao lúc ấy tôi lại muốn đi làm công việc giống họ. Tôi rất muốn đổi đời”.

Thủy kể tiếp: “Thời gian nghỉ bán phở, tối nào tôi cũng lang thang ở phố Lĩnh Nam, mua ít đồ lặt vặt của phụ nữ và quần áo hàng thùng rẻ tiền. Trên đường này đầy rẫy những quán massage tẩm quất treo biển tuyển nhân viên... Khi biết bị ung thư, gia đình tôi đã rất sốc. Bố mẹ bảo tôi cố gắng đi làm kiếm tiền mà chữa bệnh chứ giờ bố mẹ cũng chả có gì. Tôi có hai đứa em, một trai một gái cũng bỏ học vào trong Nam làm thuê kiếm tiền, nhưng chúng nó phải lo phận chúng nó chứ làm sao lo nổi cho mình...”.

Khối u trên ngực Thủy đã lớn bằng ngón tay cái.
Khối u trên ngực Thủy đã lớn bằng ngón tay cái.

Theo tâm sự của Thủy, bệnh ung thư của cô cần phải được mổ càng sớm càng tốt, nhưng nếu không mổ được ngay thì phải uống thuốc để ngăn không cho tế bào ung thư phát triển. Loại thuốc này có giá 215.000 đồng một lọ. Mỗi lọ có thể uống được trong vòng một tuần.

Sau khi đắn đo, suy nghĩ, Thủy cũng xin vào làm nhân viên tại quán massage tẩm quất Tuyết Mai (thôn Yên Phú, xã Liên Ninh, huyện Thanh Trì, Hà Nội) phục vụ từ 7h tối đến 12h đêm. Phục vụ một khách, Thủy được chủ quán trả cho 60.000 đồng. Lúc mới làm, Thủy cũng chịu khó ra quán cả ban ngày, nhưng chả có khách, mà có thì họ cũng chê cô gầy gò, ốm yếu: “Dù là massage, thư giãn thì người ta cũng phải giao tiếp, nói chuyện, phải thấy mình ưng mắt thì họ mới chịu. Buổi tối ánh đèn mờ thì ai biết mình như nào đâu nhưng ban ngày thì...”, Thủy nén tiếng thở dài.

Trong thời gian làm việc tại quán Tuyết Mai, Thủy phải ở nhờ nhà bạn bè quen mỗi người một vài ngày. Khách của Thủy hầu hết đều là dân tỉnh lẻ qua đường, tốt lắm thì họ “bo” thêm 20.000 đồng. Trừ mọi chi phí ăn ở, đi lại và mua thuốc, mỗi tháng cô cũng chỉ để ra được khoảng gần 400.000 đồng, phòng khi phải đi viện chụp chiếu.

Làm tại quán Tuyết Mai một thời gian thì quán này đóng cửa vì vắng khách, Thủy phải xin sang làm tại quán Tình Cờ do Trương Thị Lan làm chủ, ở ngay kế bên quán Tuyết Mai. Làm cùng với Thủy còn có hai nhân viên nữ nữa. Thi thoảng, cô thấy họ “đi khách” theo lời dỗ dành của tú bà Trương Thị Lan và kiếm được kha khá. Cô cũng muốn thử nhưng lại sợ khách chê nên không đi.

Ngày 15/9, thuốc uống đã hết nên Thủy rất lo vì chẳng còn tiền. Thấy vậy, tú bà Trương Thị Lan đã gợi ý cô qua đêm với khách. Suy nghĩ một hồi, cô gật đầu đồng ý. Đêm đó, trong khi đang “vui vẻ” với khách, Thủy và một “đồng nghiệp” đã bị lực lượng chức năng bắt quả tang tại nhà nghỉ Hải Anh ở Quán Gánh (xã Nhị Khê, huyện Thường Tín, Hà Nội). Ngay sau đó, Trương Thị Lan cũng đã bị bắt giữ, đưa về cơ quan cảnh sát điều tra xác minh, làm rõ.

Nhớ lại giây phúc bị bắt, Thủy cúi gằm mặt, vừa xấu hổ vừa sợ hãi. Giờ đây, cô chỉ mong có thể tìm được một công việc đủ để cô nuôi sống bản thân mình và mua thuốc uống. Khối u trên ngực cô đã to bằng ngón tay cái. Nếu may mắn, gia đình cô bán được mảnh đất sẽ có tiền đưa cô đi viện phẫu thuật.

Theo An Ninh Thủ Đô

* Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi

Chia sẻ bài viết qua email

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?