Mỹ Uyên và nỗi cô đơn

Có những đêm diễn xong, anh em diễn viên rủ nhau đi ăn tận Phú Nhuận. Ăn xong, các bạn nam lên xe, vẫy tay: Bái bai, Uyên, ngủ ngon nha. Chỉ còn mình tôi, đường vắng, thân gái, đi cứ rờn rợn. Lòng thầm tự hỏi: Hay là tại mình cứng rắn quá, nam tính quá nên người ta nghĩ mình là... nam giới?". Một buổi chiều muộn, trong quán cà phê vắng, Mỹ Uyên đã tâm tình như vậy.

Thứ hai, 15/1/2007, 08:35 (GMT+7)

Như một người lữ hành đi bộ, từng bước một, ngắn nhưng luôn hướng đến mục tiêu đã định, Mỹ Uyên dần khẳng định mình. Chưa đủ độ "nóng" để kéo khán giả đến chật rạp nhưng cô có những người hâm mộ riêng. Họ đến xem cô khóc cười cùng Diễm - cô gái tội nghiệp trong Chuyện của Diễm, cùng Uyên - người vợ hay ghen đến nỗi chết đi mới thấy hết hạnh phúc mình đã có đẹp đến nhường nào trong Ngôi nhà của những linh hồn...

Không có nét mơn mởn của tuổi đôi mươi nhưng Uyên đem độ chín nhan sắc lên sân khấu, hóa thân vào những phụ nữ lận đận. Không hiểu sao phần lớn vai diễn thành công của cô trên sân khấu lại là những vai ở lứa tuổi quá "băm" có số phận trắc trở.

Có khi chỉ là vai phụ nhưng Uyên để lại ấn tượng sâu sắc cho người xem. Cô gái yêu đơn phương trong Hợp đồng hôn nhân của đạo diễn Ái Như là một ví dụ. Tiếng cười khan trước số phận trớ trêu, lòng cao thượng chợt đến, vội vã làm điều tốt vì sợ mình sẽ lại ích kỷ, cuống quýt và ráo riết săn lùng hạnh phúc nhưng cũng đủ tự trọng để rút lui và đủ tấm lòng để đưa hai kẻ yêu nhau về với nhau.

Với điện ảnh cũng thế. Vai Uyên trong Sống trong sợ hãi cũng là một vai phụ ấn tượng của Mỹ Uyên. Cô "cán bộ" vờ lạnh lùng nhưng ẩn giấu trái tim nồng ấm. Tỏ ra mạnh mẽ, cô không chút bày tỏ tình cảm thực của mình, nhưng khi Năm Đực mất, cô để nước mắt tuôn. Đau đớn. Hẫng hụt. Tiếc nuối. Nhân vật của cô cùng với Năm Đực (do Mai Trần đóng) thành một cặp gây tiếc nuối.

Với vai này, Mỹ Uyên đã phải gần 2 tháng liên tục đầu tuần ở Phan Rang, cuối tuần ở Sài Gòn. Chủ nhật diễn kịch xong, cô để cả son phấn trang điểm nhào lên xe đò chạy ra Phan Rang, ôm giỏ ngủ gật. Gần 2 tháng nắng cháy sạm da để cho vai Uyên một vài ấn tượng nhỏ là điều Uyên sẵn sàng đánh đổi.

Diễn viên Mỹ Uyên.

Diễn viên Mỹ Uyên.

Học trường Nghệ thuật sân khấu 2, khoa diễn viên kịch nói, khi đang năm cuối, Mỹ Uyên sớm lọt vào mắt xanh của đạo diễn Vinh Sơn và được ông chọn đóng vai Liên trong Mảnh đất tình đời. Hai tháng sống trong rừng cùng đoàn làm phim, cô có nhiều kỷ niệm với vai diễn đầu tiên này.

Mỹ Uyên kể: "Khi nhận vai, mình không biết có cảnh phải hở ngực. Vì mình đóng vai một cô bán tạp hóa, muốn quyến rũ nhân vật chính bằng vẻ khêu gợi nên phải hở ngực. Nhân vật của tôi núp trong bụi mía, chờ nhân vật nam do Lê Công Tuấn Anh đóng đi ngang thì chụp chân kéo vào trong lúc ngực áo mở nút để gài bẫy anh chàng.

Vì tôi chưa đóng phim bao giờ và cũng không muốn đóng cảnh này nên nói với đạo diễn là xin thôi. Đạo diễn phải làm việc riêng để đả thông tư tưởng. Lúc này, chính diễn viên Lê Công Tuấn Anh đã nói chuyện riêng với tôi, giúp tôi hiểu và diễn xuất tốt. Về sau, khi xem phim, đạo diễn cứ trêu chọc rằng tôi không chịu đóng thì đâu có cảnh rất đẹp như thế".

Cũng đã 10 năm kể từ vai diễn đầu tiên ấy, Mỹ Uyên bồi hồi: "Ngày anh Lê Công Tuấn Anh mất là ngày mở cửa mả của mẹ tôi nên không thể lên Sài Gòn đưa đám anh được. Tôi rất buồn khi biết anh mất. Cứ nhớ lại sự ân cần, quan tâm chỉ bảo của một người anh đối với một đứa em mới vào nghề là tôi lại ứa nước mắt.

Khi ấy, anh đã là một ngôi sao, nhưng tôi chưa thấy ai bình dân như vậy. Đối xử với mọi người trong đoàn làm phim thật chân thành, dễ mến. Ngoài lúc quay, anh thường ngồi với đạo diễn thảo luận về kịch bản một cách chu đáo. Anh dạy tôi diễn phải mềm mại để ra nhân vật, để nhân vật người hơn, đời hơn, không bị mang tính ước lệ". Mỹ Uyên nói thêm là chính nhờ vai diễn đầu tiên đóng cùng với Lê Công Tuấn Anh và học hỏi anh, cô đã mạnh dạn hơn trong việc thảo luận với đạo diễn về vai diễn của mình, điều mà cô nghĩ là mình sẽ không dám làm.

Thừa nhận mình là người khá kín tiếng nhưng Uyên cũng dễ làm người đối diện cảm động khi bộc bạch những tâm tình: "Có những đêm thứ bảy, chủ nhật, ngày lễ, sau khi diễn xong, nhìn các đôi tình nhân, vợ chồng đầm ấm ra về tay trong tay, tự nhiên tôi chạnh buồn. Một mình trên phố vắng, thấy đơn độc quá đỗi. Có khi, chợt thèm một người bạn thân thiết để tâm tình, nhưng...

Tôi từng có những người bạn gắn bó từ thời sinh viên, cái thời mà một bó rau muống làm thành ba món để ăn ngon lành, đi quay minh họa cho karaoke là một điều hân hạnh. Nhưng rồi, chẳng hiểu sao, tôi lại một mình. Mở lòng ra với đời, không phải lúc nào đời cũng mở lòng với mình. Tốt với người khác, không phải lúc nào cũng nhận lại lòng tốt".

Trong căn phòng nhỏ ở đường Bùi Viện, Uyên có một "báu vật". Đứa cháu gái 5 tuổi, thay vì gọi cô bằng "dì" lại gọi "má Hai". Cô bé Na - con của em gái cô - rất biết nịnh "má Hai" nên hễ mở TV là phải tìm xem có má Hai trên đó không. Cô bé quấn đến nỗi đi ngủ cũng ngủ cùng má Hai. Na đã làm Mỹ Uyên nghĩ về đường phía trước. Cô hiểu rằng mình không thể làm một người cứng cỏi mãi được, không thể "đường vắng một mình tôi đi" mãi. Và, cô đã mở lòng, đón nhận một người. Thoáng e ấp khi tôi hỏi về chuyện hôn sự, Mỹ Uyên cười: "Không dám nói thêm nhiều, chỉ mong...".

Hơn 20 vai diễn trên sân khấu và cũng chừng đó vai với điện ảnh, Mỹ Uyên vẫn đang đợi một cơ hội cho niềm đam mê của mình bùng cháy hơn nữa.

(Theo Thanh Niên)

Chia sẻ bài viết qua email
`

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?