Chủ nhật, 27/7/2014, 11:24 (GMT+7)

Vờ hạnh phúc dù hôn nhân đã tan vỡ

Mình không liên lạc được với bố của đứa bé, gia đình không ai đoái hoài hỏi thăm, mình cứ một thân một mình ngày ngày đi làm.

Nghĩ lại những ngày tháng vừa qua và thêm những ngày tháng sắp tới, nhiều lúc mình cũng không biết có thể tiếp tục tới chừng nào...

Năm nay mình được 27 tuổi, công việc ổn định, thu nhập tương đối... Cuộc sống có thể nói gần như hoàn hảo nếu nhìn từ bề ngoài. Nhưng bên trong cuộc sống mình nát bét, như một ổ lầy mà chính mình cũng chả biết phải làm gì nữa!

Đính hôn được gần một năm với người đàn ông mình hết sức yêu thương, mình bất ngờ có thai. Tuy thật sự không mong muốn nhưng vì nó được tạo nên từ tình yêu nên mình không có lý do gì để mà từ bỏ đi giọt máu này.

Và sống gió bắt đầu từ giây phút mình biết về bầu thai trong bụng. Người đàn ông mình yêu thương chưa sẵn sàng cho bước ngoặt lớn này vì còn những hoài bão, kế hoạch lớn lao cộng thêm những vấn đề nảy sinh trong gia đình bổng khiến anh trở nên người đàn ông phũ phàng lạnh lùng. Những cãi vã thường xuyên hàng ngày, áp lực trong công việc và bất đồng trong cuộc sống gia đình khiến anh xa lánh mình... đến nỗi mình và anh không còn hòa nhập với nhau được nữa.

girl1-3821-1406432838.jpg

Đau lòng thay khi chia tay anh yêu cầu mình phá cái thai đi để không làm khổ nhau sau này vì gánh nặng, mình đau lòng không thể tả và kịch liệt phản đối thì được câu trả lời lạnh lùng: "Nếu muốn giữ đứa bé thì coi như là con của mình". Anh ấy không muốn liên quan gì tới mẹ con mình và tốt nhất biến khỏi cuộc sống của anh và đừng bao giờ liên lạc nữa. Lúc đó thật sự mình như chết đứng và đã khóc suốt đầu thời kỳ thai kỳ.

Rồi liên tiếp nhiều chuyện buồn khác cùng lúc ập vào mình, gia đình cải vã, mình trở nên cô lập không một ai che chở, công việc mệt mỏi. Có lúc mình đã có ý định tự tử cho xong. Nhưng rồi nghĩ đến đứa bé trong bụng... mình không thể nào làm như vậy được.

Và từ lúc đó tới giờ đã được gần nửa năm, còn hai tháng nữa thôi là mình sẽ sinh con một mình. Mình không liên lạc được với bố của đứa bé, gia đình không ai đoái hoài hỏi thăm, mình cứ một thân một mình ngày ngày đi làm, vẫn vui cười, vẫn ngoại giao và tối về chung cư xinh xắn một mình.

Bạn bè không ai biết, chỉ có vài người bạn thân mới nắm rõ hoàn cảnh, ngoài ra ai cũng cho rằng mình đang sống hạnh phúc, địa vị xã hội, tiền bạc và giờ một mái ấm gia đình... Lâu lâu đi gặp bạn bè, nếu được hỏi mình chỉ nói ông xã bận, đang làm việc, đi nước ngoài... và cứ thế mình giả bộ cười, giả bộ hạnh phúc đề rồi đêm về nằm ôm bụng khóc một mình. Nghĩ tới cuộc sống sau này khi sinh con ra mình thực sự chả biết phải làm sao.

Huyền Ngọc

* Gửi tâm sự của bạn để được độc giả chia sẻ, gỡ rối tại đây. Lưu ý bài viết bằng tiếng Việt có dấu.

Chia sẻ bài viết qua email



Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?