Tôi 'loạn nhịp' với trai trẻ bằng tuổi cháu mình

Tôi bảo em gọi tôi là chị và mỗi ngày đều mong được em đưa đi học, được cảm nhận sự che chở từ em.

Thứ năm, 11/10/2012, 15:53 (GMT+7)

Gia đình tôi hiện tại có thể nói là mẫu gia đình được nhiều người mong ước. Chồng tôi hiện đã về hưu, đứa con lớn cũng đã tốt nghiệp đại học. Còn tôi vẫn đang học liên thông vì mong muốn đến lúc về hưu được nhàn hạ hơn. Nhưng thực chất, tình cảm giữa tôi và chồng đã nguội lạnh từ lâu. Tôi không nhớ rõ là từ khi nào, dù hằng đêm vẫn chung phòng. Các con tôi cũng không biết vì tôi cố gắng cho con một gia đình đầy đủ nhất. Và tôi cũng định sẽ sống như vậy suốt cuộc đời để chăm sóc các con của mình.

dihoc-341387-1368311787_500x0.jpg

Mọi chuyện sẽ thật bình thường nếu như không có buổi tối hôm ấy. Tôi đi học và trời mưa, tôi còn đang lo lắng không biết phải làm thế nào thì em, một người học cũng trường đã cho tôi đi nhờ xe. Em gọi tôi bằng cô vì tôi lớn hơn em nhiều tuổi. Kể từ ngày hôm đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện và thân thiết hơn. Tôi bảo em gọi tôi bằng chị vì học chung trường, gọi vậy tiện hơn nhưng thật ra là để cho tôi đỡ ngại hơn. Và tôi cũng không biết từ bao giờ, tôi lại thấy mong ngóng cái cảm giác chờ đợi để được em đưa đi cùng.

Ngồi sau em, tôi như nhận được sự che chở. Rồi những câu chuyện tán gẫu trên đường đi và về cho tôi một cảm giác rất khác lạ. Tôi tin rằng, em là một người đàn ông tuyệt vời. Thật khó hiểu khi bỗng dưng tôi cảm thấy ghen với vợ của em và thấy buồn cho mình.

Qua lời nói của em, tôi cũng hiểu được là em có quan tâm lo lắng cho tôi. Nhiều lúc tôi muốn thổ lộ cùng em rồi thế nào cũng được. Từng tuổi này, đây là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được tim mình đang loạn nhịp theo một kiểu khác lạ. Nhưng nói ra thì sao, em có như tôi nghĩ không, có chấp nhận được tôi không và tôi có tự tin để bỏ mặc tất cả mà chạy theo em không? Tôi lại thấy sợ.

Tôi dằn vặt nhiều lắm và tôi thầm ước phải chi đừng có đêm hôm ấy, tôi và em đừng gặp nhau và em đừng quan tâm, lo lắng cho tôi thì cuộc sống của tôi sẽ bình yên biết bao nhiêu. Giờ đây tôi chỉ mong mỗi ngày được em đưa đi học cùng để tôi có thể tìm thấy sự che chở, tìm thấy được đâu đó tuổi xuân của mình vốn dĩ đã trôi qua rất vội vàng. Có lẽ, tôi sẽ mãi mãi giấu kín chuyện này không bao giờ dám nói cho em biết vì đây là một điều tội lỗi.

TNV

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?