Phải yêu thì mới cưới

Nhiều cô gái nghĩ tôi điên khi đủ điều kiện lấy gái xinh, chưa chồng, hà tất phải cố gắng vì một phụ nữ đã kết hôn. Nhưng quan điểm của tôi thì khác.

Thứ năm, 23/2/2012, 11:42 (GMT+7)

>> Tôi mê đắm người đã qua 'một lần đò'

Tôi là chàng trai tác giả của bài viết "Tôi mê đắm người đã qua một lần đò". Đầu tiên, xin cảm ơn những lời chia sẻ, trao đổi từ các bạn đọc. Thời gian qua, dù bận rộn nhưng tôi đã cố gắng đọc kỹ từng comment của các bạn để tự tìm ra câu trả lời và hướng giải quyết vấn đề cho mình. Và đến nay, bước đầu tôi đã tháo gỡ được các nút thắt cơ bản và quan trọng cho tình cảm của mình. Tuy nhiên cũng có những lúc thật khó khăn với tôi.

Tôi đã cố gắng trò chuyện thật tình cảm với nàng với hy vọng nàng thoải mái và cởi mở hơn để chia sẻ với tôi suy nghĩ, khó khăn của nàng. Tôi cũng nói rõ quan điểm của mình rằng tôi rất tôn trọng một số giá trị truyền thống, tôi yêu vẻ đằm thắm, dịu dàng, kín đáo, đứng đắn, thông minh của nàng... Song một vài suy nghĩ về hôn nhân của tôi lại rất thoáng, rằng tôi không quan trọng chuyện quá khứ của nàng. Với tôi, chuyện nàng từng kết hôn với tôi chẳng có gì quan trọng, miễn là tôi yêu nàng và khiến nàng hạnh phúc và nàng cũng cảm thấy như vậy là được. Tôi đã chán chường với các cô gái sẵn sàng lao vào lòng tôi nhưng trò chuyện thì nhạt thếch, màu mè và kiểu cách. Dù vậy, dường như tất cả các cuộc trò chuyện ấy đều bế tắc vì nàng e ngại về những khác biệt giữa tôi và nàng.

Chúng tôi đã có một cuộc nói chuyện to tiếng khi hôm đó tôi có chút men say trong người và thiếu kiểm soát. Đây cũng là lần đầu tiên tôi và nàng to tiếng. Hôm đó, nàng đã khóc nấc lên và dành cho tôi những lời lẽ nặng nề mà chưa khi nào tôi nghe thấy. Kể cả trước đây, khi tôi còn là một gã công tử ngang ngược thì cách từ chối của nàng với tôi cũng rất nhẹ nhàng. Tự trọng đàn ông đã khiến tôi có thái độ lạnh băng với nàng. Tôi ra về và tự hỏi tôi đã sai điều gì khi tôi thực sự yêu nàng và mong được chia sẻ với nàng. Dường như nàng biết mình quá lời nên khi tôi đi thẳng ra xe, nàng đã chạy theo vài bước.

Suốt nửa tháng đó, tôi không liên lạc với nàng, cảm giác mất nàng một lần nữa, cảm giác đau khổ của 7-8 năm về trước khi nhận tin nàng lấy chồng lại trở về. Nàng cũng im lặng suốt nhiều ngày. Tôi nhớ nàng quay quắt. Rồi một hôm tôi nhận được tin nhắn của nàng, viết : Missing you. Nhận tin nhắn, tôi chỉ muốn lao đến ngay với nàng. Nhưng tự ái vẫn còn, tôi cố gắng kìm nén nỗi nhớ, phớt lờ nàng. Cho đến một hôm cuối tuần, buồn và cô đơn, tôi đi nhậu cùng mấy cậu bạn thời cấp III và lại nhận được tin nhắn của nàng. Nàng nói nàng sai rồi, nàng xin lỗi tôi, nàng nhớ tôi phát điên, nhớ mùi thuốc lá trong túi áo tôi, nhớ cảm giác râu tôi trên má nàng... và nàng không thể chịu nổi sự im lặng này của tôi.

Nhận được tin nhắn này, tai tôi ù đi, tôi cáo lỗi với bạn để về trước. Về đến nhà, với chút choáng váng, tôi cố gắng tra chiếc chìa khóa vào cửa thì tiếng nàng sau lưng: "Để em mở cho anh". Rồi nàng lao vào tôi, tôi hôn nàng như điên dại. Tôi cảm giác như mình vẫn nồng nhiệt như một gã trai mười tám ngày nào. Đêm đó, chúng tôi đã trò chuyện gần như hết đêm. Nàng nói hết với tôi những điều khiến nàng suy nghĩ và khó vượt qua.

hanhphuc1-395263-1368131271_500x0.jpg

Thì ra những điều nàng suy nghĩ cũng trùng với các ý kiến mà bạn đọc đã chia sẻ. Với tôi, những điều ấy thực ra lại rất đơn giản. Nàng sợ tình yêu này "chỉ là giấc mơ, mà mơ thì rồi sẽ phải tỉnh". Nàng không dám tin vào tình yêu ấy. Nàng sợ lấy tôi khi tôi chưa thực sự sáng suốt, cân nhắc kỹ thì một ngày tôi sẽ bỏ rơi nàng, sẽ so sánh nàng với các cô gái xinh đẹp khác. Nàng sợ đổ vỡ một lần nữa, nàng tự ti với bản thân. Nàng sợ tôi là kẻ quen có mọi thứ và việc không có nàng chỉ là thử thách lòng hiếu thắng khiến tôi muốn chiếm đoạt nàng chứ không hẳn xuất phát từ tình yêu sâu sắc để cùng nàng đi hết đoạn đường còn lại. Và nàng sợ tôi không yêu thương con nàng vì quả thật tôi là người đàn ông hơi vô tâm và ít chơi với cháu (nhưng tất nhiên tôi rất quý cháu vì tôi hiểu cháu là một phần của nàng).

Đêm đó nàng lại khóc và thừa nhận từng không muốn chia sẻ hết cùng tôi cũng vì lòng kiêu hãnh ngất ngưởng. Lần đầu tiên trong đời, tôi cũng khóc, không phải vì tôi buồn mà vì tôi hạnh phúc khi cuối cùng cũng có được tình yêu và sự chia sẻ thực sự của nàng. Bây giờ thì tôi biết không còn gì ngăn cản được tình yêu của tôi và nàng. Nàng như ly rượu nồng và tôi là kẻ nghiện ngập.

Sau đó một tuần, tôi về gặp ba mẹ để nói chuyện. Tôi đã nói hết quá trình tôi yêu nàng từ khi nào, tôi yêu nàng như thế nào, tôi đã sống và đau khổ ra sao khi mất nàng và hy vọng ba mẹ sẽ hiểu. Thật may, họ cũng là những bậc phụ huynh tôn trọng các quyết định cá nhân và biết lắng nghe. Bà lặng thinh nghe tôi và không nói lời nào. Bữa đó, bà không ăn cơm. Tôi khá căng thẳng vì biết đã khiến mẹ buồn và suy nghĩ. Nhưng tôi tin, bản chất của vấn đề chỉ là mẹ rất thương tôi và mong tôi có cuộc sống gia đình hạnh phúc. Tôi nghĩ sẽ làm được điều đó và sau này mẹ sẽ hài lòng khi có một cô con dâu hiểu biết, dịu dàng, chín chắn và khiến con trai mẹ hạnh phúc như nàng. Mẹ tôi cũng biết rất rõ về nàng và gia đình nàng. Cuối cùng mẹ gọi tôi vào phòng, sau khi tôi trả lời một số câu hỏi, mẹ đồng ý sẽ tới gặp ba mẹ nàng. Tôi mừng như người cơ nhỡ trúng số.

Đến giờ, mọi việc đã suôn sẻ rất nhiều. Ba tôi không có ý kiến gì. Mẹ tôi dù vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận song cũng không còn phản đối nhiều. Chỉ có chị gái tôi là vẫn kiên quyết phản đối, thỉnh thoảng lại gọi tôi đến nhà mà thực ra là để tôi gặp các cô gái là con, em của bạn hoặc đồng nghiệp của chị.

Còn nàng thì dường như từ sau hôm đó đã thoải mái hơn nhiều. Nàng vui tươi hơn, chăm sóc, quan tâm đến tôi nhiều hơn. Nàng đã tự nhiên hơn nhiều khi thú nhận rằng nàng cũng "mê đắm" tôi mất rồi... 

Có thể nhiều cô gái cho rằng tôi thật điên rồ khi đầy đủ điều kiện để lấy gái xinh, chưa chồng, hà tất gì phải cố gắng vì một phụ nữ đã kết hôn. Nhưng quan điểm của tôi thì khác, ai là người khiến tôi đau khổ, quan tâm nhiều như vậy thì cũng sẽ là người đủ khả năng khiến tôi hạnh phúc ngất ngây. Tôi không quan tâm những thứ phù phiếm, sĩ diện hão huyền. Đó không phải là cuộc sống và hạnh phúc thực của mình.

Trong chuyện kết hôn thì tình cảm của tôi và người tôi yêu là quan trọng nhất, còn tất cả các yếu tố khác, kể cả ý kiến của cha mẹ cũng chỉ mang tính tham khảo mà thôi. Việc nàng từng kết hôn chẳng khiến tôi phiền lòng. Vậy thì tại sao tôi phải tự hành hạ tình yêu của mình vì không có nàng một lần nữa nhỉ? Hơn nữa, nếu để phán xét chuyện quá khứ thì chắc gì tôi đã xứng đáng với nàng hơn nàng xứng đáng với tôi, xét cho cùng tôi và nàng rất bình đẳng và công bằng.

Cuối cùng chỉ muốn chia sẻ thêm cùng các bạn rằng: Hãy sống mạnh mẽ, tôn trọng và tin vào những giá trị thực, biết hi vọng và cố gắng, hạnh phúc sẽ tìm đến, kể cả với những cô gái trong tình huống như nàng của tôi. Chúc các bạn hạnh phúc, may mắn trong năm mới!

Lê Minh

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?