Nỗi lòng người mẹ trẻ sống không tình yêu

Anh yên tâm là mình đã đóng 'cổ phần' cho tôi để có em bé, nên không quan tâm gì tới vợ rồi toàn tâm với công việc, đi uống, tiếp khách suốt ngày.

Thứ sáu, 26/9/2014, 08:34 (GMT+7)

Tôi lấy chồng đã được gần hai năm và cũng đã có bầu được gần 9 tháng. Chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi là em bé sẽ chào đời, vậy mà sao lòng vẫn nặng trĩu.

Tôi đã có một tình yêu rất sâu sắc trước khi lấy chồng, nhưng có lẽ do duyên số nên chúng tôi không thể đến được với nhau. Với tôi, tình yêu ấy đặc biệt tựa như tri kỉ, dù ở xa nhau thế nào vẫn cảm giác huyết quản của anh chảy trong tôi. Bốn năm yêu nhau là bốn năm có cả hạnh phúc tột đỉnh và đau thương. Anh bị mắc một căn bệnh hiểm nghèo và không thể đến với tôi được.

Tôi và chồng hiện tại gặp nhau tình cờ, mà đến bây giờ tôi chắc chắn rằng chúng tôi lấy nhau là định mệnh. Chúng tôi ở bên nhau gần một năm, dù anh là mẫu người được nhiều cô gái yêu thích, mà chính xác là cả những người lớn tuổi cũng rất dễ có cảm tình nhưng sâu thẳm trong trái tim, tôi có cảm giác chúng tôi là hai đường thẳng song song. Người thúc giục tôi nhiều nhất chính là mẹ đẻ tôi - người rất hiểu tôi. Có lẽ cũng một phần vì tin tưởng vào người lớn, một phần nghĩ mình cũng đến tuổi lập gia đình, và đã tự nhủ rằng mình đã quá khó tính và kén chọn với anh chăng?

Anh có ngoại hình, tính cách dễ thương, công ăn việc làm ổn định, gia đình có nền tảng. Thú thực là nếu như tính cách chúng tôi hòa hợp hơn thì tôi đã thấy mình may mắn khi lấy được một người chồng như vậy. Về phần tôi, cũng có nhiều người tìm hiểu, thậm chí chờ đợi tôi đến gần chục năm, nhưng tôi vẫn nhớ lời bố dạy là hãy chọn người mình yêu thương thực sự.

Cái dự cảm khiến tôi không yên tâm ở chồng tôi đó là khi đang tìm hiểu tôi, anh vẫn còn chưa dứt khoát với một người con gái khác. Và sau đó, tạm xa tôi để dứt điểm với người con gái ấy, nhưng rồi dùng dằng đến một thời gian và có thể do người nhà anh ấy không ưng cô gái ấy nên anh đã chọn tôi. Điều này mãi đến sau khi cưới anh tôi mới biết.

Tôi thấy anh chưa chín chắn khi quyết định lấy tôi nhưng tôi lại hội tụ những tiêu chí mà anh cần để làm vợ, và tất nhiên anh cũng có chút tình cảm. Nhưng không phải là thứ tình cảm yêu thương để có thể hy sinh cho người mình yêu. Lỗi ở đây là thời gian tìm hiểu không nhiều và anh có phần bảo thủ. Vì còn trẻ nên tôi đã nghĩ rằng, ai cũng có thể vấp váp và tạm gác câu chuyện lại. Tôi tin vào bản chất con người anh, tôi cảm nhận anh thực sự là người tốt, chỉ có điều anh còn trẻ và có được mọi thứ tương đối dễ dàng.

Quan điểm sống của anh là độc lập, không cần chia sẻ nhiều. Ai làm tròn bổn phận của người ấy. Chúng tôi lấy nhau được một thời gian thì phải tạm xa nhau vài tháng vì tôi phải đi công tác. Tôi thấy rất có lỗi với anh, và thương anh nhiều. Sau khi tôi về nước, một thời gian sau chúng tôi có tin vui. Khỏi phải nói là mọi người đều mừng đến như thế nào. Tôi đã mong việc tôi có bầu sẽ khiến anh bớt công việc và dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nhưng chỉ được một thời gian rất ngắn (có lẽ vài ngày) thì anh vẫn miệt mài trên từng mặt trận.

Anh - hình như yên tâm là mình đã đóng cổ phần cho tôi để có được em bé - toàn tâm với công việc, đi uống, tiếp khách suốt ngày. Cũng may là tôi không ốm nghén nhiều, thậm chí còn được khen là hợp với sinh nở. Có một lần anh về muộn, gọi cho chồng không được tôi bèn gọi cho bạn anh để hỏi thăm về chồng, vậy mà anh về nhà chỉ tay vào mặt tôi và nói đã sỉ nhục anh. Thậm chí anh còn ném vỡ điện thoại của mình rồi đòi đập cả điện thoại của tôi. Khi đó, tôi đang ở giai đoạn đầu của thai kỳ mà anh không chăm sóc tôi, tôi không tin nổi trước mắt mình là người chồng dễ thương đáng yêu nữa. Tôi khóc nức nở, có lẽ chưa bao giờ tôi khủng hoảng như vậy.

babau-2121-1411694687.jpg

Ảnh minh họa: Sinbustory.

Anh cho rằng tôi đang đòi hỏi, trói buộc, làm anh mệt mỏi với những nghĩa vụ của một người chồng. Mà... tôi có đòi hỏi gì? Việc anh về nhà ăn cơm với tôi thực sự quá xa xỉ. Tôi ngậm đắng nuốt cay lủi thủi một mình và chấp nhận. Sau chuyện ấy, chúng tôi cũng có những lúc vui vẻ, nhưng niềm vui chẳng tày gang.

Cách đây một thời gian, tôi chợt thấy biểu hiện của chồng tôi khang khác, có những hôm về muộn không nghe máy, thái độ với tôi cũng rất lạ. Tôi tự trấn an là không sao cả nhưng đúng là sao trực giác của phụ nữ nó lại đúng đến vậy. Anh đang tán tỉnh một người con gái khác, là đồng nghiệp với anh. Khi biết chuyện, biết rằng những hôm anh thức khuya đọc tài liệu thực chất để nhắn tin cho cô ấy, rồi có hôm về muộn 2-3h sáng là ở bên cô ấy, nói những lời yêu thương cô ấy, thậm chí trong giờ làm việc còn viết mail cho cô ấy, tôi biết sự thật và đã bủn rủn tay chân.

Tôi biết là mình không yêu anh nhiều như mối tình trước, nhưng khi điều này xảy ra thì tôi hiểu là mình yêu chồng và thất vọng đến dường nào. Tôi đã không biết làm thế nào, đã gặp người con gái kia và nói chuyện. Hóa ra chồng tôi lại chủ động. Tôi đau đớn và tủi thân, tôi không khóc nổi vì quá chua xót. Về nhà nói chuyện với bố mẹ chồng, bố mẹ cũng an ủi và có phần bênh anh. Sau đó có họp gia đình, nhưng anh lại không thực sự nhận lỗi và nói rằng do thất vọng vì tôi. Thất vọng vì tôi không làm tròn bổn phận của một người con dâu... Trong khi ai cũng biết tôi đã rất cố gắng như thế nào. Và tôi đã nín nhịn khi mang trong mình đứa cháu đích tôn của dòng họ anh.

Tôi vì con mà giữ bình tĩnh đến mức anh cũng ngạc nhiên khi tôi có thể bình tĩnh đến vậy. Tôi không muốn khóc vì một người như anh, không muốn con tôi phải buồn ngay từ trong bụng mẹ. Sau cú sốc này, tôi đã mong anh có động thái tốt hơn, nhưng chỉ sau đó, anh lại liên tục đi công tác. Tôi biết công việc của anh bận, nhưng cái cách đi tối ngày của anh, cách anh cư xử với những người trong nhà thì tôi hiểu rằng đừng bao giờ níu kéo và nên buồn lòng vì con người này nữa. Mục đích sống của anh là vị trí trong xã hội và tiền. Anh là người sống rất tình cảm, yếu đuối nên càng dễ cực đoan.

Việc cuối cùng dẫn đến tôi viết tâm sự này là do tôi tự nhận mình đã có lỗi khi nhắn tin cho cô gái kia lúc tôi thấy trong hộ chiếu Boarding pass (thẻ lên máy bay) có tên của cả hai người. Anh đã xin lỗi tôi và nói tôi vứt hộ anh, nhưng cái quan trọng là khi tôi hỏi cô gái kia thì cô ấy đã nhắn lại cho anh rằng đừng làm phiền cô ấy. Chúng tôi đang bình thường lại trở nên im lặng. Cái sự im lặng và chấp nhận đến đáng sợ. Tôi đã muốn nghĩ đến ly hôn khi mình sống như thế này, và còn sau này nữa. Tôi cần một mái ấm, có tình yêu thương, chứ không phải cần một người ngủ chung giường.

Tôi đang cố gắng cân bằng, lặng lẽ từng ngày để chờ đến khi con yêu chào đời, để tôi toàn tâm toàn ý cho con. Tôi muốn sống đúng nghĩa vợ chồng. Tôi sợ cuộc sống như thế này, nó bóp nghẹt tôi. Nếu tôi không có công việc và ông bà nội ở cạnh thì chắc tôi... đã khác rồi. Tôi phải làm thế nào bây giờ? Bản tính con người sao có thể thay đổi?

Minicopper

* Gửi tâm sự của bạn tới địa chỉ email changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối. Lưu ý bài viết bằng tiếng Việt có dấu.

Chia sẻ bài viết qua email
`



Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?