Người yêu thường xuyên ghen tị với tôi

Vì hai đứa cùng góp tiền mua xe nhưng tôi là người đi nhiều hơn mà anh tự ái, tị nạnh với tôi.

Thứ sáu, 14/9/2012, 07:25 (GMT+7)

Tôi năm nay 22 tuổi còn anh thì đã 28 tuổi. Chúng tôi quen nhau đã gần một năm. Anh là người nước ngoài. Trong mắt tôi, anh là người hiền lành, ga lăng, biết cưng chiều người yêu. Cả hai chúng tôi vẫn đang đi học. Anh học tiến sĩ còn tôi đang học đại học. Chúng tôi đang sinh sống ở nước ngoài. 

Khi biết tôi quen anh, gia đình anh thì rất thoáng. Mẹ anh thì không vấn đề gì, miễn sao anh thấy vui là được. Anh là người rất tình cảm, nội tâm nhưng cũng rất "nguy hiểm" (anh sinh cung Bò Cạp). Trước khi quen tôi, anh đã có hai người yêu và sau khi chia tay người thứ hai được hai tuần thì anh đến với tôi. Mọi người có lẽ sẽ nghĩ là tôi ngốc khi chấp nhận làm vật thế thân cho chị ấy. Nhiều lần, tôi cũng hỏi anh về chị ta nhưng anh tỉnh queo trả lời là thấy không hợp nên chia tay. Còn chị ấy thì một thời gian sau cũng đã tìm được bạn trai khác.

Đôi khi suy nghĩ lại, tôi vẫn không thể nào hiểu được con người anh. Anh và chị ta yêu nhau gần hai năm, gia đình gặp gỡ và làm đám hỏi mà anh lại có thể lạnh lùng chia tay rồi tìm người yêu mới là tôi nhanh đến vậy. Đặc biệt hơn là bên nhau trong vòng hai tuần thì anh trao tôi nhẫn và nói là muốn đính hôn với tôi. Tiền học bổng toàn phần của anh chỉ đủ để anh sinh hoạt ở đây nhưng anh cũng tìm cách vay mượn bạn bè, mua vé máy bay về Việt Nam xin ra mắt ba mẹ tôi. Anh bảo tôi là xin hãy tin anh, anh là người đàn ông tốt và hứa sẽ chăm lo cho tôi.

Thật sự anh đã làm điều đó, anh lịch sự từ bàn ăn đến cánh cửa. Tuy tôi là người lái xe nhưng bước xuống xe là anh vòng qua mở cửa xe cho tôi. Lên bàn ăn, anh luôn chờ tôi ăn trước rồi mới bắt đầu ăn. Dù giận nhau cách mấy anh vẫn mở cửa xe và không hề lớn tiếng với tôi bao giờ. Tôi thật sự hạnh phúc trong tình yêu và sự cưng chiều của anh.

Trớ trêu một điều là gia đình tôi không đồng ý. Ba mẹ tôi yêu tôi lắm nên cũng muốn tôi hạnh phúc và không phản đối kịch liệt nhưng họ chê anh nghèo. 28 tuổi mà chưa có gì đặc biệt trong tay. Anh qua đây cũng theo dạng du học. Ở nước của mình, anh cũng có nhà (nhà của mẹ) và xe riêng nhưng sang đây anh tay trắng. Cách anh xài tiền rất nhiều nhưng từ khi quen tôi, anh đã dần bỏ. Bố mẹ bảo rằng tôi là con nhà gia giáo, xinh đẹp, có học thức và được nhiều người giàu hơn anh theo đuổi, có thể che chở tôi tốt hơn anh. Nhưng tôi vẫn một lòng chọn anh, làm gia đình tôi thất vọng và cho rằng tôi dại khờ.

batdong-819751-1368307309_500x0.jpg

Từ ngày tôi có anh, tôi không còn bạn bè nữa. Chỉ vì khi đi chơi, họ toàn nói tiếng Việt, còn anh ngồi một cục tỏ vẻ không vui. Thật sự anh buồn vì bạn bè tôi nói tiếng Anh cũng được, dù không giỏi nhưng chẳng ai làm siêng mà nói chuyện tiếng Anh với anh cả. Từ đó về sau, tôi không đi chơi nữa mà suốt ngày lủi thủi đi học, đi làm rồi đi chơi với anh (vậy chứ hết cả ngày rồi). Anh cũng nói là anh sẽ không đi chơi chung với người Việt nữa vì người Việt không nói chuyện với anh. Dần dần anh áp đảo và chiếm trọn thế giới của tôi. Mỗi khi giận anh là tôi bơ vơ kinh khủng.

Ba mẹ tôi lo lắng vì sự học của anh quá dài. Họ muốn tôi định cư lâu dài ở nước sở tại, trong khi anh lại mang quốc tịch khác và nước anh đang bất ổn. Anh nói sẽ cố hết sức cho hai đứa có được quốc tịch ở đây nhưng tương lai thì không ai biết về đâu. Trong khi những người khác theo đuổi tôi thì đã có việc làm, thu nhập, nhà xe ổn định. Tất cả giữ tôi lại bên anh chỉ vì tôi yêu anh và tôi tin rằng anh yêu tôi.

Bên cạnh anh, tôi phải tính toán từng đồng sinh hoạt phí với số lương ít ỏi. Anh cũng đi dạy ở trường đại học nhưng số giờ bị giới hạn do điều kiện của học bổng nên cũng chẳng là bao nhiêu. Sống với anh, tôi phải chịu cảnh nhà nghèo. Suốt ngày anh đi làm, đi học từ sáng sớm đến tối mịt nên chiều là tôi xách xe đến trường ngồi học cùng anh. Chỉ cần hai đứa bên nhau là tôi thấy vui lắm, tôi không cần gì khác cả. Tôi tin với năng lực của mình, anh có thể cho tôi tương lai tươi sáng và danh dự chứ không chỉ đơn giản là tiền như những người đàn ông kia.

Tôi chỉ thấy buồn là tôi vừa phải đi làm, đi học. Tất cả việc nhà tôi đảm đương hết. Nói anh không phụ cũng không đúng. Anh có phụ đấy nhưng chỉ khi anh ở nhà mà anh thì có mấy khi ở nhà đâu. Tôi không phàn nàn khi phải làm việc nội trợ cho anh học tập dù tôi cũng bận học như anh. Nhưng tôi thấy anh càng ngày càng quá đáng. Nhà thì rất gần trung tâm, đi xe buýt chỉ tốn khoảng 15-20 phút mà anh lại cứ bắt tôi đưa đi học. Mối lần như vậy, tôi tốn hơn nửa tiếng cả đi và về. Đi xe riêng thì tiện hơn thật vì không phải chờ đợi và đi đường vòng nhưng sao anh không nghĩ đến tôi đã đi làm vất vả tối hôm qua và sáng nay phải dậy sớm để đưa anh đi học. Anh không nghĩ là đưa anh đi, anh chỉ ngồi một chuyến xe nhưng tôi phải gấp đôi đoạn đường. Tôi than mệt và bận rộn quá thì anh nói khỏi nấu ăn cho đỡ tốn thời gian. Nhưng không nấu ăn thì ăn ngoài, không có tiền thì sao chịu nổi.

Tôi chịu thương chịu khó lắm, làm bao nhiêu là việc bên ngoài lẫn trong nhà mà chưa bao giờ tôi đòi anh quà cáp hay hoa vì tôi muốn tiết kiệm tiền cho anh. Khi mới quen, anh tặng tôi socola nhưng tôi không thích ăn đường vì hại cho sức khoẻ. Hoa anh tặng thì tôi dặn anh đừng mua nữa vì sẽ phí, cuối cùng cũng phải vứt đi thôi. Gấu bông thì anh nói tôi vứt vãi khắp cả phòng. Chúng tôi luôn cố gắng hết sức tiết kiệm tiền và tôi cũng phải đảm đương gánh nặng kinh tế vì thông cảm cho anh đang đi học.

Tuy nhiên, mỗi lần sáng dậy mà tôi không đưa anh đi học (xe là xe của tôi và anh cũng phụ trả giúp phần sau) là hai đứa lại giận nhau. Anh bảo anh có đóng góp mà không được hưởng. Sao anh không nghĩ đến sức khoẻ của tôi hơn là phần chia trong chiếc xe kia. Tôi không biết anh có thật sự thương yêu tôi không nữa. Tự ái của anh rất lớn và cả sự ghen tị nữa. Vì tính chất công việc nên tôi là người lái xe thường xuyên, còn anh chỉ mỗi việc từ nhà đến trường và ngược lại mà anh cũng tỏ vẻ ghen tỵ vì tôi đi xe nhiều hơn.

Tôi đã nghĩ anh không yêu tôi nữa rồi. Gia đình và bạn bè bảo anh chỉ lợi dụng tôi chứ không hề che chở hay giúp ích được gì cho tôi. Nhưng xa anh thì tôi cô đơn lắm. Bạn bè mất cả rồi, thế giới của tôi chỉ còn anh thôi. Tôi phải làm sao? Liệu anh có yêu tôi? Tôi có thể trao cho anh tất cả và làm mọi việc để anh có thể yên tâm học tập nên tôi cảm thấy như mình đang yêu đơn phương.

Mèo con

Chia sẻ bài viết qua email
`

Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?