Mẹ dằn vặt vì tôi lấy vợ nghèo

Những khi không có vợ ở bên, mẹ lại bảo nếu ngày xưa tôi lấy vợ thành phố, nhà có điều kiện thì được thêm mảnh đất.

Thứ ba, 25/12/2012, 07:59 (GMT+7)

Năm nay, tôi gần 30 tuổi. Tôi đã lập gia đình cách đây hơn 3 năm và hiện giờ có một cháu gái 2 tuổi. Cuộc sống của hai vợ chồng tôi tương đối hạnh phúc, tuy nhiên, có quá nhiều thứ tác động vào khiến cho chúng tôi cũng gặp muôn vàn khó khăn.

Trước khi lấy vợ, tôi cũng đã trải qua một vài mối tình nhưng đều không đi đến đâu cả. Những người tôi yêu thì không yêu tôi. Và ngược lại, những người yêu tôi thì tôi không yêu. Thế nên gần 25 tuổi đầu, tôi không có nổi một mối tình đúng nghĩa vắt vai, dù bản thân tôi và những người xung quanh đánh giá tôi không phải loại kém, con nhà tử tế, học hành đàng hoàng, ngoại hình cũng khá.

Ra trường đi làm mấy năm thì tôi gặp em, người mà tôi lấy làm vợ bây giờ. Ngay từ lần đầu gặp, tôi đã biết mình có cảm tình đặc biệt với em. Tôi thích em bởi em có vẻ đẹp rất quyến rũ, cách nói năng nhỏ nhẹ và phong thái diụ dàng, không kém phần sắc sảo. Tôi chủ động tấn công, chinh phục em. Nhưng em tỏ thái độ từ chối và nói hàm ý đã có người yêu rồi, không muốn tôi tiến xa hơn nữa. Sau một lần hiểu lầm, tôi và em cắt đứt quan hệ với nhau, dù trước đó vẫn coi nhau là bạn.

vongheo-389492-1368221283_500x0.jpg

Bẵng đi một thời gian, tôi tưởng em đã lấy chông nên không còn nghĩ đến em nhiều nữa thì tình cờ một lần đi công tác, tôi gặp lại em. Khi gặp nhau, tôi và em không nói gì nhưng khi tôi đi rồi thì em lại nhắn tin hỏi han tôi. Lúc đó, tình cảm với em ngày xưa trong tôi trỗi dậy nên tôi tiếp tục nhắn tin qua lại với em. Sau đó một tháng, tôi ngỏ lời với em và được em nhanh chóng đồng ý. Yêu nhau được 3 tháng, em nói muốn tôi đưa em về ra mắt gia đình và thúc giục chuyện cưới xin. Tôi phân vân lưỡng lự nhưng muốn chiều lòng người yêu nên gật đầu đồng ý.

Khi tôi đưa chuyện ra bàn với gia đình, mẹ tôi và hai đứa em phản đối quyết liệt, còn bố tôi ngồi im, không nói gì. Mẹ tôi nói người yêu của tôi công ăn việc làm không ổn định, chỉ là nhân viên hợp đồng, lương tháng được có hơn triệu bạc, lấy về rồi biết bao giờ mới khá lên được. Hơn nữa, gia đình lại không cơ bản, bố mẹ đều ở quê làm ruộng. Trong khi gia đình mình đều là cán bộ công chức nhà nước, cũng thuộc diện có chức quyền, có danh tiếng, nhiều người biết, thông gia với nhà như thế liệu có hợp không?

Bố tôi bảo thời bây giờ ai còn để ý cái chuyện môn đăng hộ đối nữa. Nhưng mẹ tôi gạt phắt ngay, môn đăng hộ đối là một chuyện, nhưng sau này còn đi lại, ứng xử thế nào nữa mới khó. Hơn nữa, nếu người ta hỏi thì biết trả lời sao? Mấy đứa em của tôi thì hùa vào, đời thiếu gì gái mà phải đâm vào cái chỗ đấy. Tôi đuối lý không biết nói sao, chỉ bảo rằng nếu bố tôi phản đối thì tôi sẽ bỏ ngay. Bố tôi lặng im không nói gì.

tu-658156-1368221283_500x0.JPG

Một thời gian sau, tôi đưa người yêu về ra mắt gia đình. Tại bữa cơm, trong khi bố tôi tỏ ra niềm nở tiếp đón em thì mẹ tôi tỏ thái độ ra mặt. Biết tính mẹ tôi từ trước nên em cũng không nói gì. Em bảo với tôi là vì yêu tôi, em sẽ chịu đựng tất cả. Và tôi tin tình yêu của hai chúng tôi sẽ vượt qua được sự ngăn cản của mẹ. Tôi nói với mẹ, nếu tôi không lấy cô ấy làm vợ thì tôi sẽ không bao giờ lấy người khác nữa. Mẹ tôi đành phải đồng ý. Trước ngày tôi cưới, mẹ nói, mẹ ngăn cản cũng là vì con chứ mẹ không có ác cảm, thành kiến gì cả. Nếu con đã quyết thì sau này sướng khổ thế nào con phải tự chịu, tôi nhất trí với mẹ nhưng có đôi chút phân vân trong lòng.

Gần đến ngày tôi cưới, bố mẹ tôi tất bật lo toan mọi thứ, từ sắm giường tủ, chăn màn đến đi mời đám cưới. Tôi an tâm nghĩ rằng mẹ tôi đã hoàn toàn chấp thuận chuyện của chúng tôi nên mới chu đáo như thế. Nhưng một lần tôi tình cờ nghe được mẹ nói với bố: "Con dại thì cái mang, sao con mình nó lại dại thế, gái đâu không lấy lại đâm đầu lấy con gái ở quê, đi mời đám cưới, người ta cứ hỏi con dâu ở đâu, làm gì, gia cảnh thế nào mà cứ đỏ hết cả mặt, không biết trả lời thế nào". Bố tôi gắt: "Cứ bảo là do con nó chọn". Tôi cũng đỏ mặt theo.

Sau ngày cưới, vợ tôi đã thể hiện mình là một người vợ, người con dâu đảm đang hết mực. Hết giờ làm, vợ tôi đều làm việc nhà rồi mọi thứ đâu ra đấy. Tôi nói với mẹ thấy con dâu đảm đang không? Mẹ bảo tôi là đứa nào về làm dâu mà chả thế. Công việc của vợ tôi vẫn vậy, chỉ là một nhân viên hợp đồng, lương mỗi tháng hơn triệu bạc. Tôi cho vợ đi học một lớp tại chức 5 năm, định bụng sau khi học xong sẽ xin cho vợ một chỗ làm khác. Nhưng dần dần, tôi mới biết một sự thực hiển nhiên là đại học chính quy còn thất nghiệp, huống hồ là tại chức. Chưa kể khoản lo lót để xin việc tận mấy trăm triệu đồng, tự dưng tôi thấy nản mà không dám nói ra với vợ. Tương lai của vợ tôi có lẽ vẫn chỉ muôn đời dậm chân tại chỗ.

Trái ngược với tôi, đám bạn thân chí cốt của tôi đều lấy con gái dân thành phố. Đứa không lấy con ông nào làm to thì cũng con nhà giàu, có công ăn việc làm ổn định. Mỗi lần nghe hội bạn kể chuyện vợ con, được bố mẹ vợ cho cái này cái nọ tôi không khỏi chạnh lòng. Bố mẹ vợ tôi nghèo nên làm gì có để cho các con. Lúc chúng tôi lấy nhau, bố mẹ vợ tôi may lắm mới gom góp được một chỉ vàng cho con gái làm của hồi môn. Một chỉ vàng lúc ấy chưa được 3 triệu đồng bạc. Trong khi mấy đứa bạn tôi được bố mẹ vợ cho mảnh đất, cái nhà, không thì ít nhất cũng được vài cây vàng. Có những đứa trước đây có gia cảnh kém xa tôi, giờ lấy vợ xong thì đổi đời, nay sắm cái này, mai sắm cái nọ, thể hiện ta đây hơn hẳn. Khi lấy vợ, tôi xác định lấy vợ là vì tình nghĩa chứ không phải vì tiền và dù thế nào thì tôi cũng chấp nhận.

Giờ đây, sau hơn ba năm chung sống, hai vợ chồng tôi vẫn hạnh phúc dù còn nhiều trắc trở. Mỗi khi không có vợ tôi ở bên cạnh, mẹ tôi đều nói nếu ngày xưa lấy con gái thành phố, con nhà có điều kiện thì giờ có phải có thêm được mảnh đất, được bố mẹ vợ cho cái này, cái nọ có phải đỡ khổ hơn không? Tôi đang gặp khó khăn về kinh tế nên những lời mẹ nói khiến tôi cảm thấy rất áy náy. Hơn nữa, suốt thời gian qua, tôi cảm nhận được sự bối rối, xấu hổ của bố mẹ tôi như thế nào mỗi khi có người hỏi về con dâu và về gia đình thông gia. Ngay cả chính bản thân tôi cũng cảm thấy xấu hổ khi người ta hỏi về vợ mình. Nhiều người nói bóng gió sau lưng tôi: "Cái nhà đấy như thế mà có con dâu kém quá" rồi này nọ.

Thực sự, tôi rất yêu vợ con tôi. Tôi thương cho gia đình nhỏ của mình. Nhưng những lời nói của mẹ, rồi dư luận của mọi người xung quanh khiến tôi vô cùng khó xử. Làm sao tôi có thể thoát khỏi được hoàn cảnh này? Làm sao tôi có thể thay đổi được suy nghĩ của mẹ tôi? Kính mong độc giả cho tôi lời khuyên, đừng nói tôi là thế này thế nọ vì thực sự tôi đang khổ tâm lắm.

Hoàng Huy

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?