Làm phù dâu xong em muốn... cưới

Chứng kiến sự quan tâm của chú rể dành cho cô dâu, đứa con gái hơn 30 tuổi là em khát khao được yêu, được hạnh phúc.

Thứ hai, 24/6/2013, 09:44 (GMT+7)

>> 'Khoảnh khắc đẹp của đám cưới'

Em, hơn 30 tuổi, chưa hề yêu ai một cách thực sự, dù đã có vài ba chút tình cảm với người này, người nọ. Cũng có dăm bảy người theo đuổi nhưng chẳng đi đến đâu. Thời gian cứ trôi và trái tim ngày càng vô cảm. Chiều chiều, em lững thững về nhà một cách thong dong, nhàn hạ, mặc kệ ngoài kia, những "cặp chim câu" mải miết xây tổ ấm, những chàng trai cô gái vội vã đến chỗ hẹn hò, những người mẹ, người chị tất bật với chồng con, cơm nước. Ôi cuộc đời độc thân thật tự do biết mấy!

Những người đàn ông đến với em rồi khôn ngoan ra đi, chỉ có Hưng là mãi dại khờ, vẫn là hạt cát ven đường dõi theo em từ những ngày rất xưa - ngày mà đám trẻ làng chiều nào cũng rủ nhau chơi trò đám cưới. Em là cô dâu, đầu cài hoa cỏ may, tay cầm bông dâm bụt, đi tỉnh queo bên chú rể Hưng gầy nhom, cởi trần, chân đất. "Lớn lên tớ cưới cậu làm vợ", chỉ là câu nói bông đùa thời con trẻ, ai ngờ nó theo Hưng đến tận bây giờ. Sao Hưng phải tự hành hạ mình như thế, sao không khôn ngoan như mấy gã đàn ông kia? Em rất xót xa nhưng không thể tiến xa hơn, dù đôi khi cũng thử cố gắng. Cố lắm rồi cũng chỉ có thể là bạn.

Hưng vẫn thường tặng em vài món qua kỳ cục: cuốn album ảnh, chiếc nồi, chiếc chảo... Đôi khi là con dao, vài chiếc cốc, chiếc bát nhỏ dễ thương khi siêu thị có chương trình khuyến mại. "Tớ góp dần cho cuộc sống hôn nhân" - Hưng vừa đùa vừa thật. Lúc đầu, em cũng chối đây đẩy, rồi nhận riết thành quen, thành bình thường, thành thấy thiếu thiếu. Khi lâu lâu không thấy có món quà nào, em lại gọi điện í ơi thắc mắc.

Tháng 10, mùa cưới, thiệp mời đến tới tập. Khiếp, bạn bè cưới nhau ầm ầm. Thật tình em cũng hơi sốt ruột. Mới hôm nào, 4-5 đứa con gái trong nhóm độc thân vui vẻ còn toe toét cười vui, tối ngày ca cẩm khúc độc thân muôn năm. Ngoảnh đi ngoảnh lại, tụi nó theo chồng bỏ cuộc chơi hết, mình em một lối về, một căn phong trọ tạm bợ, thấy lòng hơi nao nao. Tự nhiên, em thấy ghét khi nhận thiệp cười. Chúng như thầm thì "Mày ế rồi đó nha". Em đâu có ế, chỉ cần một cái gật đầu, nhưng sao thật khó.

"Hưng sắp làm đám cưới, đây là thiệp của cậu. Hưng tự thiết kế đó, đẹp không?". Em hơi giật mình, lo lắng rồi bỗng mừng rơn khi nhận ra tấm thiệp chưa có tên cô dâu. Em cũng không hiểu tại sao lại có những cảm giác lẫn lộn ấy. Hưng thật khờ khạo, từ chối biết bao cô gái trong thiên hạ để yêu người không nên yêu. Bản năng đến thế là cùng! Tình yêu đơn phương thì vẫn là tình yêu nhưng không ai vỗ tay với một bàn tay cả. Hưng ra khỏi cửa còn nói với lại: "Hưng sẽ đợi, đợi mãi cho đến khi Nhi làm cô dâu".

Ảnh minh họa: Inmagine.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Cuối cùng thì Lan - đứa bạn thân cũng bỏ em mà đi lấy chồng, còn lại mình em là đứa độc thân duy nhất của lớp. Lan thủ thỉ: "Mày làm phù dâu cho tao nhé" kèm theo một lô lốc lời khuyên: "Mày đi đám cưới nhiều vào, biết đâu đấy..." Tự nhiên em nổi cáu: "Mày điên à, cưới kiếc gì" rồi nhận ra mình vô duyên hết sức. Em làm lành: "Mày và Phong đi bao nhiêu đám cưới thì yêu và cưới nhau" (Lan và Phong gặp nhau trong một lần đi đám cưới của một người bạn, rồi quen nhau, cùng nhau lê la hết đám cưới này đến đám cưới khác. Chắc giờ mỏi chân, chồn gối nên làm một đám cưới của riêng mình). Lan hài hước: "Tao hả, trăm đám cưới một đời chồng".

Em hoàn toàn bất ngờ trước sự đơn giản trong đám cưới của Lan, dù trước đó, Lan bảo: "Đám cưới của mình nhỏ thôi, yêu thương đủ lớn rồi. Quan trọng là bạn bè, đồng nghiệp, những người thân thiết ruột thịt đến đông đủ là vui rồi". Em hơi xấu hổ với mọi người, sao Lan lại chọn phù dâu già chát thế này? "Lan thích thế, thích Nhi ở bên cạnh mình trong ngày quan trọng nhất đời người". 

Hơn 30 tuổi rồi, tham dự không biết bao nhiêu đám cưới nhưng đây là lần đầu tiên em làm phù dâu, lần đầu tiên em bước lên lễ đài. Đi giữa giai điệu lãng mạn ngọt ngào của bản nhạc You raise me up, trong không gian ấm áp, mờ ảo của những ngọn nến, trái tim em cuống cuồng đập. Một làn sóng rạo rực, sống động chạy khắp người khiến em cảm thấy bồi hồi như cô dâu. Trong một phút giây ngắn ngủi, em ngỡ đây là đám cưới của đời mình.

Em đang thay đồ phụ Lan thì Phong bước vào, mang cho Lan hộp sữa tươi: "Em uống đi", vừa nói Phong vừa chỉnh sửa lại váy cho Lan, rút khăn lau những giọt mồ hôi ở trán, cài lại bông hoa trên đỉnh đầu. 

- Em mệt lắm không? Phong hỏi han với ánh mắt lộ vẻ ân cần và lo lắng.

- Em không sao, chỉ hơi mỏi chân vì đôi giày quá cao.

- Ráng chút xíu, tối về anh bóp chân cho.

Lan cười dịu dàng, ánh mắt ngời lên niềm hạnh phúc rõ rệt, tựa đầu vào ngực anh tình tứ, trông họ thật hạnh phúc. Em cảm thấy xấu hổ và ngại ngần khi chứng kiến giây phút riêng tư đó. Đã định quay đi nhưng không hiểu sao cứ đứng ngây ra nhìn. Giây phút yêu thương đó có sức lan tỏa thật mạnh. Nó khơi dậy trong em những nỗi khát khao, những niềm mong ước, khiến em cảm thấy mình thật cô đơn, thật lẻ loi. Thèm lắm một bàn tay ai đó để nắm, để vuốt mấy sợi tóc mai lòa xòa trước mặt, để lau khô vầng trán lấm tấm mồ hôi, để dắt tay em đến trước nhà thờ, để sống cùng em cho đến lúc già, cho đến lúc chết. Khoảnh khắc ấy, khiến em vội vã trở về nhà, lục lọi tấm thiệp cưới hôm nào Hưng gửi, hí hoáy viết...

* Mời bạn gửi bài dự thi chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc về đám cưới để nhận được giải thưởng 1 triệu đồng tiền mặt và quà tặng trị giá 1.200.000 đồng. Xem chi tiết tại đây.

Hienbg2050

Chia sẻ bài viết qua email

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?