Dù đã 37 tuổi, tôi vẫn nhẹ lòng khi thoát được anh

Không còn nhiều cơ hội lựa chọn nhưng tôi muốn được sống với tình yêu đích thực, không vơ bừa, yêu tạm.

Thứ năm, 20/9/2012, 07:25 (GMT+7)

>> Chuyện tình 5 năm chưa một lần gặp mặt

Đọc Chuyện tình 5 năm chưa một lần gặp mặt của bạn Mai yêu, tôi thấy đâu đó hình ảnh của chính mình. Nhưng chúng tôi khác bạn, chúng tôi yêu nhau từ trên mạng. Khi đó, tôi rất nghèo, luôn mang mặc cảm con nhà nghèo với hình dáng thiếu xinh đẹp và vẻ bên ngoài cẩu thả của một cô gái quen cuộc sống lam lũ. Tôi quên tất cả chuyện phấn son và tiết kiệm làm đẹp để lấp vào những nhu cầu thiết yếu cần nhất của con người.

Tôi và anh chat với nhau, không lời tỏ tình, không chút tán tỉnh, chỉ chia sẻ những vui buồn, cảm thông. Chuyện gì tôi cũng đều nói cho anh nghe. Cho đến một ngày, anh về gặp tôi. Mặc dù anh lớn hơn tôi đến hai con giáp nhưng tâm hồn tôi đã thuộc về anh nên chúng tôi yêu nhau từ ánh mắt đến nụ cười.
Và cứ thế, mối tình kéo dài 8 năm giữa sự đi đi, về về của anh.

Sau 8 năm, chúng tôi hiểu nhau tất cả, cái xấu, cái tốt được phơi bày ra. Tất nhiên có những việc mà tôi không thể chấp nhận và ngược lại nhưng vì tình yêu, chúng tôi đã vượt qua tất cả. Đến một ngày mà gia đình tôi cần cái đám cưới và chính tôi cũng cần một đứa con thì mọi chuyện đã xảy ngoài ngoài dự tính. Anh yêu tôi, yêu đến cuồng dại, yêu si mê đến mức có khi tôi cảm thấy muốn thoát ra khỏi tình yêu ấy. Tôi cảm thấy tôi như kẻ bị cầm tù, không có tự do. Tất cả các mối quan hệ của mình, tôi đều phải cho anh biết. Khi gọi điện thoại cho tôi không được, anh lục tung tất cả những số của bạn bè tôi quen biết. Đôi khi, tôi cảm thấy xấu hổ với bạn bè, với người thân. Khi ghen tuông, anh buông lời mà tôi không thể nghĩ đó là anh, có những lời nói mà tôi không tài nào quên được.

hanhphuc-627427-1368325463_500x0.jpg

Cứ thế, anh càng ra sức kéo tôi về phía anh thì tôi lại muốn rời xa anh. Rồi anh cũng có phần nản và quay lưng thì tôi lại thấy dễ chịu. Tôi thích như ngày nào chat chít với nhau. Tôi chỉ muốn chia sẻ chứ không muốn anh can dự vào cuộc sống của tôi. Bạn thấy đó, như vậy có gọi là yêu không hay tôi chỉ yêu chính tôi mà thôi?

Tôi đã ngộ nhận và có thể bạn cũng ngộ nhận. Tôi không biết tình cảm của mình đúng hay sai? Tôi chỉ thích sự lôi cuốn, hấp dẫn phải có từ hai người. Tôi muốn được yêu thương, vỗ về nhưng tôi lại là người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường, lèo lái và chống đỡ cho cả một hệ thống gia đình lớn. Vì vậy, tôi cần người đàn ông đủ mạnh hơn tôi để ngồi vào buồng lái và cùng tôi vượt đại dương cuộc đời.

Yêu, tôi nghĩ là chưa đủ. Còn cần nể trọng và khâm phục nữa, đó mới là tình yêu đích thực của người phụ nữ. Sau 8 năm, tôi nhận ra một điều, tôi yêu trong ý tưởng của riêng mình. Các bạn ơi, hãy cho tôi lời khuyên thế nào là yêu và tôi phải làm sao?

Tôi đã 37 tuổi, cái tuổi không còn trẻ để mà lựạ chọn nhưng tôi cũng như bao người phụ nữ khác, muốn làm mẹ, làm vợ, muốn được yêu thương và muốn được sống đích thực với tình yêu của mình. Từ lúc chia tay anh tôi vừa thương lại vừa thấy nhẹ lòng vì tôi đã thoát khỏi anh.

ĐG

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?