Thứ tư, 5/6/2013, 16:09 (GMT+7)

Anh đuổi vợ như xua một con chó

Sống khó khăn, từ thạc sĩ tài chính, mình phải ra chợ bán hàng. Mình chỉ nói: 'Em nhịn lâu lắm rồi đấy!' mà anh bạt tai, bóp cổ rồi lôi cu Tý đi.

>> Có chồng nhưng tôi vẫn rất yêu người cũ
>> Anh đòi hỏi ở tôi quá nhiều

Đàn ông mà, ngay cả khi mình vẫn khỏe mạnh, cố gắng bươn chải để lo từng đồng cho cuộc sống nhưng cũng vẫn bị khinh ghét. Họ chỉ coi mình như cái công cụ, bàn đạp vững chắc để vững bước trên con đường đến danh vọng thôi.

Mình cũng có bằng thạc sĩ, bằng đỏ hẳn hoi, con nhà gia giáo, bố mẹ cũng không thiếu thốn gì, yêu thương, thậm chí say mê chồng, bằng mọi cách để lấy được nhau. Yêu 5 năm, chăm sóc, yêu thương đủ cả, chẳng có gì lăn tăn hay hối hận. Rồi học xong, mình đi làm trước, lương cũng cao, công việc tốt. Chúng mình tính đến chuyện lấy nhau và bố mẹ không cấm cản nữa, thậm chí yêu thương, chăm lo cho từng chút.

Rồi chúng mình cũng lấy được nhau. Mình vẫn đi làm, anh đi học, cuộc sống ngọt ngào không lo nghĩ. Khi đã dần có chỗ đứng trong công ty, mình có bầu cu Tý. Mình ốm yếu, nghén ngẩm, dọa sảy đủ cả. Vì mãi mới có nên mọi người giữ lắm. Bố thương mình đi làm vất vả, lại hay ốm nên bảo mình nghỉ ở nhà. Ừ thì hy sinh một chút để con mình khỏe mạnh, thế là mình xin nghỉ không lương với bao hứa hẹn thăng chức của công ty.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Mình thấy cũng bình thường, chẳng lo gì cả vì đã có mọi người rồi. Lúc đó mình đã 24 tuổi, chín chắn rồi nhưng vẫn ỷ lại vào bố mẹ quá. Mình sinh cu Tý trong niềm hạnh phúc vô bờ bến của mọi người, của bản thân, cuộc sống vẫn vô lo, vô nghĩ. Khi con được 10 tháng thì mình nghĩ đến việc đi làm. Thế nhưng, chuẩn bị đi làm lại thì có bầu cu Bo. Mình đành nghỉ để chăm con, chăm chồng.

Lúc đó, anh đã ra trường và có công việc ổn định, tương lai đầy hứa hẹn. Mình vô tình thành người ăn bám nhưng cũng vô tư vì nghĩ, chồng yêu thương mình mà. Nhìn hai đứa con xinh đẹp, ngoan ngoãn, mình đã thấy hạnh phúc lắm rồi.

Rồi nhiều chuyện xảy ra, toàn chuyện lớn, mình phải tự lo và không nói với với ai cả, tình mình vốn thế mà. Thạc sĩ tài chính, bây giờ phải ra chợ bán hàng nhưng mình cũng thấy bình thường vì thời thế nó vậy, không có tiền, không chỗ dựa thì ai cho đi làm. Mình đành ra chợ bán hàng, kiếm tiền nuôi con vậy. Mình vẫn hạnh phúc vì tuy vất vả nhưng vẫn được chồng yêu và thật ra mình cũng ngoan lắm, chẳng bao giờ to tiếng hay cãi lại chứ làm gì dám nói láo với chồng. Mình cũng chẳng bao giờ trách chồng vô tâm, vô trách nhiệm với vợ con vì thật ra mình nghĩ chăm con, chăm chồng là việc của mình nên chồng không phải làm gì cả.

Mình nghĩ, chịu khó một tí để mọi người cùng vui vẻ thì có sao đâu. Mình vẫn cứ vô tư như thế cho đến ngày hôm nay, mọi thứ dồn nén tự nhiên lại nổ bung ra. Mình cũng nóng nảy, chỉ nói đúng một câu: "Em cũng nhịn lâu lắm rồi đấy!". Mình có nói gì sai không? Khi ai cũng có lúc bực bội và nhất là khi không phải lỗi của mình nhưng cứ lôi mình ra nói và tỏ sự khó chịu, mình không phải là đá. Mình nói ra, xong thì thôi nhưng chồng lại cho là láo và hai cái bạt tai đầu tiên trong đời, mọi sự vỡ vụn.

Cu Tý khóc váng lên nhưng chồng vẫn lôi con đi. Mình đi tìm chồng, muốn đưa con về cho nó đỡ sợ. Anh lại đánh mình một trận nữa, vặn tay và bóp cổ, chửi mắng, đuổi đi như một con chó đang tha thiết muốn theo chủ. Chẳng còn gì nữa, buồn đau, vỡ nát hết nhưng không khóc được vì sợ cu Tý khóc theo.

28 năm sống trên đời, mình chưa bị ai quát mắng chứ đừng nói là bị đánh. Bố mà biết chắc sẽ đau lòng lắm. Nhưng mình được cái ít than vãn, chẳng ai biết chuyện gì. Mình yêu chồng quá nên mọi chuyện đều quá nhu nhược, đến mức chồng bảo không muốn nhìn thấy mình nữa mình thấy cũng dễ thôi. Nhưng mình còn bố mẹ, hai đứa con yêu, còn gia đình nữa, đành phải trơ mặt vậy chứ biết làm sao. Mình bây giờ có thiết gì bản thân nữa đâu. Người đi rồi thì thôi chứ người ở lại phải mất công làm những gì mình còn dang dở, thế sao được. Mình còn trách nhiệm, nghĩa vụ của mình mà.

Mình coi đây như dấu mốc buồn, tự biết, gặm nhấm và vượt qua, giống như ngày trước bố dạy bơi ý, cứ vứt ra giữa sông, vài lần là biết bơi ngay. Cuộc sống cũng thế, cứ phải lăn xả vào, nhận nhiều sự tàn nhẫn mới tốt lên được. Đau thì đau thật nhưng mình vẫn yêu chồng lắm, chẳng gì thay thế được. Nhưng chắc chồng không thế. Anh có công việc, có những mối quan hệ khác và chẳng hơi sức đâu mà nghĩ đến vợ già, xấu, thất nghiệp, ăn bám, nhu nhược ở nhà. Bây giờ anh xứng đáng có một người phụ nữ khác tốt hơn vợ mình.

Mình thì sao cũng được, chỉ mong anh không bỏ con thôi, cứ sống với nhau để con được đủ đầy. Chắc mình cũng phải cố sống đến 30 năm nữa thôi cũng được. Con cái vững chắc rồi thì mình cũng muốn theo ông bà, chứ sống mãi trong sự khó chịu, ghẻ lạnh của chồng thì cũng mệt cho cả hai. Mà thật ra, mình cũng đâu đến mức tồi tệ, xấu xa mà lại bị chồng chửi "khốn nạn", đuổi như một con chó, lại cũng chẳng muốn nhìn mặt nữa. Vậy sao không nói thế từ trước? Mình không đáng để được yêu thương sao?

Mèo

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.

Chia sẻ bài viết qua email
`



Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?