Anh chia tay tôi vì mẹ

Giá như ngày xưa anh và gia đình anh đi xem tuổi của hai đứa từ đầu thì đã không có kết cục đau đớn thế này.

Thứ năm, 30/8/2012, 09:25 (GMT+7)

Tôi và anh ấy đã quen nhau từ khi tôi là sinh viên đại học. Anh không đẹp trai, không ga lăng nhưng tốt tính và là người của gia đình. Chúng tôi đã yêu nhau như thế trong gần bốn năm. Tình yêu lúc thăng hoa, lúc cãi vã nhưng bao nhiêu lần xích mích đó thì chúng tôi chỉ cần nhìn thấy nhau nở một nụ cười là mọi chuyện lại xóa nhòa trong giây lát. Gia đình hai bên đều biết chuyện của chúng tôi, các ngày lễ Tết, chúng tôi đều qua nhà nhau chơi, chúc phụng.

Nhưng một ngày, tất cả mọi chuyện với tôi đều hư vô và xa cách. Người nhà anh ấy đã đề nghị gặp mặt tôi để nói chuyện nhưng chắc anh không đồng ý hoặc vì một lý do nào khác mà họ không gặp tôi. Một buổi chiều chủ nhật đang ngủ ngon lành sau một tuần mỏi mệt đi làm, tôi nhận được một cuộc gọi của người nhà bên gia đình anh. Họ nói tôi và anh không hợp tuổi nhau nhưng chính xác là không hợp tuổi mẹ chồng tương lai. Tôi tuổi rắn, mẹ anh ấy tuổi hợi, nếu lấy về, tôi sẽ bị ốm đau, bệnh tật. Bác ấy thương xót con trai phải lo chăm sóc cho tôi và đặc biệt hơn, tôi không hợp với tuổi của bác như thế sẽ vào cung lục sát gì đó.

Một trong hai chúng tôi sẽ bị lìa xa. Họ đi xem bói năm chỗ liền thì người ta đều bảo như thế. Người ta nói nói cho tôi biết trước để còn tính chuyện chồng con mai này đỡ vất vả. Tôi chỉ bết vâng dạ và nước mắt cứ giàn giụa như ướt hết cái gối mà tôi đang gối lúc đó. Thực sự con tim tan nát, đau nhói. Tôi đã khóc như chưa bao giờ được khóc vậy. Ngồi ăn cơm với anh trai, tôi không nuốt nổi miếng cơm. Tôi đã tự hỏi bao nhiêu năm nay tình cảm qua lại, sao người ta không nói từ đầu, không xem từ đầu để tới bây giờ...

vime-693569-1368316681_500x0.jpg

Điều làm con tim tôi tan nát hơn nữa là khi nghe những lời nói cay nghiệt vùi dập kia của gia đình anh, tôi đã đề nghị chia tay trong nước mắt và anh đồng ý luôn. Cuộc đời sao lại thế với tôi? Tôi đau nhói trong gan dạ, con tim mình. Tôi không phải sinh ra trong một gia đình đầy đủ vật chất, bố mẹ công nhân viên chức gì to tát nhưng đầy tình yêu thương và ấm áp, quan tâm tới nhau. Tôi được bố mẹ dạy cho điều hay lẽ phải. Tôi tính hiền lành thì người ta lại bảo tôi chậm chạp, tôi ngoan thì người ta bảo tôi phải đanh đá hơn. Tôi không hiểu vì sao tôi cứ phải gồng mình lên làm ngược lại bản chất của mình.

Người ta nói tôi không khéo léo vì tôi không thể nịnh nọt được ai. Chỉ nghĩ đến thôi, tôi đã nổi da gà. Tất cả các xích mích giữa tôi và anh đều là nằm ở gia đình anh cả. Anh đòi hỏi ở tôi phải như thế này, thế kia với anh chị anh. Yêu nhau thôi nhưng một tháng tôi không gọi điện hỏi thăm các chị anh là xong đời, lại lời ra tiếng vào. Tôi đã yêu anh như thế đấy. Nhiều lúc muốn buông xuôi nhưng vì tôi đã yêu anh nồng nàn, thắm thiết. Hai đứa hứa rồi thời gian sẽ có được điều mình mong muốn nhưng nó đã không thực hiện được và tôi phải ra đi trong niềm đau, xót thương cho chính bản thân mình.

Tôi nhận ra rằng gia đình anh không hề tôn trọng tôi và có cố níu kéo thì mai này, tôi cũng không được hạnh phúc như bao người khác, có tình yêu thương của chồng, có sự chia sẻ của bố mẹ chồng. Một tuần, tôi chìm trong giấc mộng mị, nghĩ ngợi khóc lóc và thế rồi tôi đã đứng dậy được. Tôi chấp nhận cái xã hội này, chấp nhận tất cả những gì đến với tôi và chấp nhận luôn rằng tôi không bao giờ quay lại với anh nữa. Nhưng tôi tự hỏi liệu sau này mình có được hạnh phúc không vì làm sao tìm được người vừa đúng ý lại có mẹ chồng hợp tuổi với mình. Ôi sao mọi thứ cay nghiệt quá!

LD

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?