Thứ hai, 17/6/2013, 10:00 (GMT+7)

Yêu thương gửi về Tây Bắc

Em đã nhắm mắt lại, hít một cái thật sâu và dốc hết tất cả những yêu thương đang cuồn cuộn trong lòng thả trôi theo dòng nước.

Hoàng Yến Anh

Cuối cùng thì em cũng đã trở lại Tây Bắc đúng như nguyện ước ngày nào "sẽ trở lại mảnh miền đất ấy và chôn chặt tình cảm của mình nơi mảnh đất biên cương trước khi bay về bầu trời khác". Điện Biên ngày em tới, mặt trời không đủ sức để lách mình qua những đám mây, nhưng trời cũng thương em nên không nhỏ lệ. Suốt cả quãng đường từ thủ đô về "phố núi" hôm ấy, em chông chênh giữa đôi bờ cảm xúc.

Thứ cảm xúc vừa gần gũi, vừa lạ xa cứ thay phiên nhau trượt dài trong ký ức và trên những tuyến đường dốc đá chênh vênh. Em đã không biết phải gọi tên là gì, chỉ biết rằng nó là có thật. Nó thật như tình cảm của em dành cho người đó. Thứ tình cảm mà mãi sau này em mới biết, đó không phải là tình yêu. Đó là một tình thương. Một tình thương rất sâu và rất đậm...

Còn nhớ, trên chuyến đi ấy khi mọi người rôm rả bàn luận về tên của con đèo này, dãy núi kia, em lặng lẽ quan sát cảnh vật phía hai bên và tự hỏi, không biết bao giờ, mình mới lại có dịp quay trở lại nơi đây nữa, trở lại với những gương mặt trẻ thơ và nụ cười bừng sáng, trở lại với những thửa ruộng bậc thang đẹp ngút ngàn, những dãy núi trùng trùng điệp điệp và những rừng cây lúc ẩn lúc hiện giữa những đám sương mù vây phủ, bao quanh...

Có lẽ, sẽ còn lâu, lâu lắm nữa em mới có thể trở lại nơi này. Bởi cuộc sống của em bây giờ đã thuộc về một nơi khác. Nhưng em tin, những con đường đưa ta đi rồi một ngày mai kia sẽ đưa ta vòng quay trở lại. Nhất định là em sẽ trở lại, bởi Tây Bắc không chỉ là nơi đã lưu giữ giùm em những ký ức tươi đẹp, đã cho em được sống những ngày thật dịu dàng mà mảnh đất ấy bây giờ còn tặng em cả 87 đứa em thơ...

Ảnh: Nguyễn Xuân Đàm.

Hôm nay đây, khi đã bình yên ở một bầu trời khác, nơi có dãy núi Saxony đẹp tuyệt vời đã khiến không ít người lữ khách phải ngẩn ngơ, có dòng sông Elbe uốn lượn quanh co, nhưng thỉnh thoảng trong những giấc mơ của mình, em vẫn mơ về những cánh đồng bạt ngàn màu nắng, về những áng mây thi nhau cưỡi trên lưng đèo rồi tranh giành nhau từng đỉnh núi, trải dài từ ngọn núi này qua ngọn núi kia chẳng khác gì một dải lụa mềm mại, về dòng sông Đà xanh thăm thẳm.

Nơi ấy, vào một buổi chiều đầy nắng, em đã nhắm mắt lại và hít một cái thật sâu và sau đó dốc hết tất cả những yêu thương đang cuồn cuộn chảy trong lòng rồi thả trôi theo dòng nước. Lúc đó em chợt nhớ tới lời nói của một người bạn từng nói năm em hai mươi ba tuổi: "Tất cả rồi cũng sẽ qua đi, như có, như không, như vui, như buồn.Tất cả đều có ý nghĩa và tất cả cũng đều vô nghĩa. Giữ lại là có, trôi đi là không. Chẳng cần vướng bận điều gì".

Em đã thương người đó bằng một thứ tình thương có thật - thứ tình thương mà chưa một lần em hoài nghi, toan tính. Em không dối lòng trước những dòng cảm xúc từng nhen nhóm trong tim - thứ cảm xúc mà cho đến bây giờ mỗi lần nghĩ lại, em vẫn thấy ấm lòng bởi những gì người đó dành cho em. Và cho đến bây giờ em vẫn tin, mình đã đúng khi quyết định im lặng để giữ lại những điều mà em đã có và sẽ luôn mãi có, để giữ lại tấm chân tình tốt đẹp vốn dĩ không tự nhiên mà dễ dàng có được. Và vì lúc nào em cũng tin vào cái triết lý đầy nhân sinh của Trịnh, rằng "Ngày sau ngày sỏi đá cũng cần nhau" nên em tin, theo một nghĩa nào đó, em sẽ vẫn luôn có người đó ở bên mình với vai trò là một người anh, một người bạn lớn. Em không đánh mất điều gì cả, vậy thì cũng có gì phải buồn đâu, đúng không?

Chiều nay, Dresden bình yên trong nắng. Em ngồi bên dòng sông Elbe nhìn dòng nước chảy sau mùa lũ mà nhớ lắm dòng sông Đà nơi kia. Về nhà, lật lại những tấm hình cũ, em thấy nụ cười em, nụ cười người đó và của hàng chục đứa em thơ. Nỗi nhớ lại trượt dài, rượt đuổi nhau theo từng dòng kỷ niệm để rồi em lại thầm ước, thầm khát khao. Em sẽ xây tiếp những ước mơ đó của mình từ những viên gạch của ngày hôm qua còn dang dở và nuôi lớn những khát vọng sống của mình để một ngày mai kia, những ước mơ sẽ không còn là mơ ước nữa.

Rồi em sẽ về lại sông Đà, sẽ ngồi trên những chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên mặt sông, ngắm đất trời, ngắm những áng mây bồng bềnh rơi trên núi. Em sẽ ghé Lũng Pô - nơi có con sông Hồng chảy vào đất Việt. Em cũng sẽ lên đỉnh Phù Bua bốn mùa mây bao phủ và em sẽ không thể không dừng chân ở Hoàng Su Phì để ngắm những cánh đồng hoa tam giác mạch cùng 87 đứa em thơ... Em ước được nhìn chúng lớn lên, được nhìn chúng với những đổi thay hàng ngày, được cùng chúng ngắm hoàng hôn trên những mặt hồ và đánh thức chúng dậy vào mỗi sớm ban mai. Ôi, Tây Bắc và những ước mơ không biết đến bao giờ em mới đi dọc hết để đo được nỗi nhớ của mình và cả những nỗi nhớ về ai...

Em sẽ trở lại. Nhất định là như thế. Và dẫu cho lúc đó tóc anh đã bạc và tóc của em có lẽ cũng không còn xanh nữa, em cũng vẫn sẽ bước tới và ôm anh một cái thật chặt và cùng anh hát "Trời buông nắng và mây về ngang trên lưng đèo..." giữa núi đồi Tây Bắc đẹp và thương.

Vài nét về blogger:


 

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?