Xúc cảm

Một lần nữa thế rồi em đi mãi. Theo mênh mông ta chẳng biết bao giờ...

Thứ hai, 28/5/2012, 16:36 (GMT+7)

Như gió chiều chẳng bao giờ ở lại
Để lá một mình cứ mãi bơ vơ.

Phong Cầm
(Tôi làm thơ)

Hà Nội ngày dài cùng những cơn mưa
Lê thê lắm những nỗi buồn nhỏ giọt
Khẽ nấc tim mình trong dư âm đắng đọt
Và thời gian vô tình trôi qua tay.

xuccam1-819990-1368243053_500x0.jpg

Làm sao níu giữ một cuộc tình đây
Khi sợi dây tình không còn đầu còn cuối
Chỉ có hư không cho lòng người bối rối
Chạy theo hoài một cảm xúc thế nhân.

Ừ, dẫu sao cũng chỉ bụi hồng trần
Và chiếc lá chỉ ở trọ trần gian một kiếp
Bay hết những con đường và chạy theo ly biệt
Để khắc tên mình qua góc phố yêu thương...

Vài nét về tác giả:

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?