Tuổi trẻ bỏ quên

Những mùa tuổi trẻ vẫn như gió bay. Trên miền hứa của cuộc đời quá rộng

Thứ hai, 9/9/2013, 14:02 (GMT+7)

Nếu dấu yêu như một ngày nắng nóng
Ta có chọn hôm nào mát để bước đi?

Nguyễn Trường Phong
(Tôi làm thơ)

Những tuổi trẻ bỏ quên
Ngủ yên trên cánh đồng
Mặc ngày gió hoặc mưa vùi giông bão.

Những tuổi trẻ ngủ quên trong bóng vùng hư ảo
Chỉ sống bộn bề bởi những ước mơ

Người ta hoài niệm về một quãng đời gọi tên là tuổi thơ
Bởi nơi ấy chân trời luôn ít bão
Bởi nơi ấy trồng những nhánh cây hư ảo
Mọc lên khắp cánh đồng vốn chẳng thấy ưu tư

Những tuổi trẻ bỏ quên lạc lối vùng hoang vu
Tháng năm cứ chảy mãi mà chẳng bao giờ đính thêm hạt đời ý nghĩa
Tháng năm ta cứ nghĩ rằng mình còn thừa thời gian để đến vùng đất địa
Khi hơn một lần cứ - nốt ngày hôm nay!

Những mùa tuổi trẻ vẫn như gió bay
Trên miền hứa của cuộc đời quá rộng
Nếu dấu yêu như một ngày nắng nóng
Ta có chọn hôm nào mát để bước đi?

vyoanh5-1378702735.jpg
Ảnh: Tùng Chu

Nơi cánh đồng của cuộc đời xa cũng có khi
Tháng ngày phung phí trên mỗi lần tay rắc
Những điều nhỏ nhoi với ta chỉ như một nốt nhạc
Nếu không thích thì sẽ chẳng được lưu tâm.

Chúng ta sẵn sàng đứng mãi trước gương với một kẻ lặng câm
Nhưng lại chẳng thèm nhìn một người gần mình nhất
Chúng ta cứ học cách tồn tại với cuộc đời tất bật
Nhưng lại quên gieo mầm cho những bình yên

Chúng ta đã thờ ơ chính tháng ngày của mình với niềm tin
Mình còn dư thừa thời gian của cuộc đời để mà phí phạm
Mình có bỏ đi hôm nay, thì ngày mai sẽ khác
Nhưng chắc mình có đến được với ngày mai?

Trên cánh đồng của chúng ta vẽ lên đủ những con đường ngắn dài
Mà con đường nào cũng kèm theo đích đến
Mà con đường nào cũng muốn có đủ nắng mưa hoà quện
Nhưng nhất thiết chẳng muốn bão bùng

Những tuổi trẻ bỏ quên làm cho chúng ta sống với một công thức chung
Ngày làm việc và tối về ngơi nghỉ
Thấy tốt thì khen còn thấy dở thì giữ lại trong suy nghĩ
Lúc nào cũng cầu toàn sống với bình yên.

Trên cánh đồng mà tuổi trẻ đã ngủ quên
Ta đã reo rắc hết cả những đậu thần cổ tích
Rồi nghĩ bàn chân ta sẽ chẳng cần xê dịch
Cuộc đời còn rất dài để phung phí bớt ngày tháng đi!

Vài nét về tác giả:

Cũng có lúc ta nhận ra thực sự chẳng muốn mình mãi như một đám mây trôi! - Nguyễn Trường Phong.

Bài đã đăngNhư mây lang thangMùa nắng của anhNhững mùa hoang để điTa đã làm gì với cuộc đờiVề với tuổi thơ anhĐâu phải lỗi tại cuộc đời  Viết cho lá thư mưaTa còn chờ điều gìEm có biết mưa về rồi không?Bên trong một nỗi đauĐể giấc mơ bắt đầuHoa xoan thời ấyNhững lời hỏi han.

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?