Tình ảo qua đi, nỗi đau thật còn mãi

Em và anh, chưa lần nào gặp mặt. Em và anh, chưa cùng nhau thực hiện hết những lời hứa, nên em vẫn còn chờ đợi, sự chờ đợi mong manh.

Thứ hai, 15/9/2014, 07:07 (GMT+7)

Hong Long

Giờ này, phố phường đã yên tĩnh lắm rồi, trên mạng cũng không còn ai online đêm nữa. Hôm nay tròn 6 tháng em và anh không còn liên lạc.

Chính thức mà nói, em đã bị anh “đá” ở tuổi 19 ngọt ngào. Sáu tháng qua, tất cả chúng ta đã thay đổi thật nhiều, em cũng vậy cười nhiều hơn mỗi ngày nhưng sau nụ cười ấy, em không biết, trong tim mình liệu có là nước mắt? Đêm nay, em tỉnh giấc sau ít phút chập chờn, sờ lấy điện thoại, đúng ngày này, giờ này nửa năm trước, anh nói lời chia tay.

Em buồn bã, tình ảo mà sao đau vậy? Anh không phải là người đàn ông đầu tiên em thích nhưng là người đầu tiên em yêu. Thực sự là một tình yêu. Cho đến bây giờ, em cũng không định nghĩa nổi yêu là gì. Nhưng có thể nói rằng anh là tình yêu đầu tiên của em, vì là tình đầu tiên nên đau lâu lắm. Quen nhau và yêu nhau trên mạng, có được gọi là một mối tình không?.

Em có quá ngu muội khi yêu một người qua mạng không? Có tin được anh không? Liệu anh có phải người xấu không? Tất cả những nghi ngờ ấy được em bỏ qua một bên. Khi anh hỏi em có tin anh không, em đã vờ như là không tin anh, nhưng ai biết được, con số 99% đó còn lớn hơn 100%. Phải, em tin anh hơn cả 100%, dù em và anh chưa từng gặp mặt

“Tình ảo” đấy, nhẹ nhàng anh nhỉ? Những ngày tháng ấy, hai ta như những người tri kỷ, hơn cả tình bạn, đó là tình thân, hình ảnh Khánh Ly ngồi trong lòng Trịnh làm em nhớ mãi, đó như một lời khẳng định anh dành cho em. Chúng ta yêu nhau khi trong mỗi người đều có một quá khứ. Không ai đánh cắp được quá khứ, vì vậy em đã yêu luôn cả quá khứ của anh, yêu cả người con gái ấy, nhưng cuối cùng, anh mang cả chị đi mất, còn mình em đứng lại nơi này.

Hà Nội đã qua hai mùa đấy, em muốn quên thật nhanh, nhưng những lời anh tâm sự còn đâu đó quanh đây khiến lòng em đau nhói. Thực tại phũ phàng quá, trái đất xoay, lòng người đổi thay. Anh khiến em yêu anh, yêu Hà Nội và yêu cả đất nước anh đang sống. Em háo hức mỗi khi ngồi trước màn hình máy tính, ấm áp khi nhận được tin nhắn offline mỗi sáng. Đó là những tình cảm rất thật, sâu thẳm trong tâm hồn em.

Những dự định đón anh trở về, như in sẵn trong đầu em mỗi ngày, những câu nói, những tâm sự, những niềm vui, những giận hờn nho nhỏ, những món quà xuyên biên giới, những lá thư, và cả những nhành lan, anh nhờ em gái tặng em trong ngày sinh nhật, đó chẳng thể phủ nhận được là chúng ta đã từng yêu nhau phải không anh?

Khi mình chưa bắt đầu, anh ngỏ lời được ôm em như một người bạn trong ngày em tốt nghiệp, anh ngỏ lời muốn em đón anh trong ngày anh trở lại quê hương, bởi anh ra đi để chạy trốn một tình yêu, bởi anh nói anh sẽ trở về khi có một ai đó sẳn sàng chờ đợi. Nhưng tất cả đã thay đổi, anh đã tìm thấy người đó.

1-5472-1410599462.jpg

“Tình ảo” đấy nhẹ nhàng anh nhỉ?

Em đến trước nhưng bị bỏ lại. Bởi chúng ta chưa khi nào gặp nhau nên anh thấy chênh vênh, anh lựa chọn người đó vì người đó là một khởi đầu tốt đẹp của anh. So với anh, em thật kém cỏi và không xứng đáng. So với người đó, em chẳng có gì ngoài tình cảm của mình, điều em tự hào nhất. Khi anh bên người đó, em chỉ biết nhờ người đó yêu anh thật nhiều, thêm cả phần của em nữa.

Lời hứa đưa em đi lang thang đêm Hà Nội, đưa em đi chợ hoa vào một sáng tinh mơ, đưa em về làng tranh Đông Hồ, đưa em về nhà mẹ nuôi, nấu cho em món canh cá, hay ôm em vào lòng, hay hứa bên cạnh em, sẽ chẳng bao giờ là sự thật, nhưng em vẫn ngày đêm nhớ về nó. Ai bảo em luôn là người thiếu thốn tình cảm? Ai bảo anh dạy em nhiều thứ quá, từ hoàn thiện con người đến những vấn đề xã hội, ai bảo em yêu anh nhiều vậy nên giờ đây em vẫn mãi dằn vặt trong cơn mộng mị này?

Anh, hôm nay là tròn 6 tháng, em không cùng anh đi chung một con đường, em tưởng mình không bao giờ khóc vì anh nữa, nhưng em chẳng làm được như vậy, đúng vào giờ này, em lại tỉnh giấc và nước mắt em rơi, những giọt lệ 6 tháng nay âm ỉ trong em, hôm nay bắt đầu rơi vì em nhớ anh, nhớ một người đang hạnh phúc bên người khác, nhớ một người đã từng là người yêu ảo của em

Nhưng thôi, tất cả cho vào một chữ duyên, chữ nợ

Hà Nội chuyển mùa, em thèm lắm một bàn tay dắt em đi qua những đoạn khó khăn này, thèm lắm một bờ vai cho em dựa mỗi khi mỏi mệt. Hoa sữa cuối thu, những chùm hoa sữa cuối cùng càng làm em nhớ anh khôn xiết, nhớ ngày này năm trước chúng ta đang nói chuyện gì. Dù em biết, như thế này chẳng tốt chút nào, nhưng con tim em đã chế ngự lý trí.

Lời anh hứa, năm nay anh sẽ về, về tìm em. Nhưng giờ đây, em chẳng còn quyền hy vọng, sao em cứ chờ? Em đã trách thật nhiều bởi anh lạnh lùng và nhẫn tâm, bởi anh ra đi nhanh quá, nhưng sao qua cơn giận, em vẫn nhớ anh? Em sẽ sống thật tốt và trở về là một em của ngày nào, sống tốt hơn cả khi có anh. Và lòng em vẫn còn một khoảng trống… Em và anh, chưa lần nào gặp mặt. Em và anh, như hai con đường song song không bao giờ cắt. Em và anh, chưa cùng nhau thực hiện hết những lời hứa, nên em vẫn còn chờ đợi, sự chờ đợi mong manh. Nhưng thôi, tất cả cho vào một chữ duyên , một chữ nợ. Đừng băn khoăn anh nhé!

Ngày mai, em sẽ trở lại là em, xin cho em một lần yếu đuối gọi tên anh, tiếng anh thân thương yêu dấu.

Hạnh phúc và bình an anh nhé. Bởi anh biết, anh hạnh phúc thì em cũng hạnh phúc mà…

Chia sẻ bài viết qua email
`


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?