Thứ tư, 24/4/2013, 11:00 (GMT+7)

Thư tình Tây Bắc

Hãy cho em được mơ về một ngày trở lại. Cho em được nhắm mắt đứng trước những thửa ruộng bậc thang thêm một lần nữa.

Hoàng Yến Anh

Năm 15 tuổi, Tây Bắc trong em vẫn là hai từ rất lạ. Mà thực ra, cả cho đến tận sau này em cũng chưa bao giờ nghĩ Tây Bắc sẽ là điểm dừng chân của mình. Trong suy nghĩ của em, Tây Bắc xa quá. Xa căn nhà em từng ở. Xa mảnh đất em đã đi. 15 tuổi, em đã không mơ về Tây Bắc trong những giấc mơ của mình.

Vậy mà ngày hôm qua, em vừa đi một đoạn đường rất dài từ Tây sang Đông. Khi ngồi trên xe băng qua những con đường ghồ ghề sỏi đá với những khúc quanh uốn lượn đi về phía cổng trời, được nhìn thấy đỉnh núi ngang với mái đầu mình và ngắm những vạt nắng chiều nhuộm vàng trên những khu ruộng bậc thang nối dài rồi từ từ khuất đằng sau chân núi, em đã biết mình lại nhớ lại thương mảnh đất này mất rồi. Thật lạ khi người ta lại có thể dễ dàng trao gửi yêu thương cho một nơi nào đó dù nơi đó chẳng có một người nào cho mình mượn áo, nương thân.

Với Tây Bắc, em chỉ là một người lữ khách phương xa, là "Cô Việt kiều xứ lạ". Nhưng với em, Tây Bắc như một người bạn hiền. Là nơi hơn một lần em khát khao được trở lại. Em yêu cái cảm giác được đứng một mình giữa đất trời bao la rộng lớn. Em yêu những cung đường với những cây hoa trẩu đẹp xinh xinh mọc trắng trời, những con suối chảy róc rách ngày đêm ru em vào giấc ngủ. Em yêu cả những ngôi nhà bé xíu thấp li ti, những thửa ruộng bậc thang trải dài và những vệt khói mỏng vắt ngang trời mây. Đôi ba lần, em muốn ôm trọn cả vòm trời ấy, nhưng núi đồi thì mênh mông, thiên nhiên thì hùng vĩ mà vòng tay em thì quá nhỏ bé. Nên dẫu muốn thật nhiều, em cũng chỉ có thể đứng nhìn từ xa. Như là cái cách em vẫn đứng nhìn một người từ một khoảnh khắc rất gần, nhưng lại không bao giờ dám nhích thêm một bước chân nào nữa để chạm vào bàn tay họ. Bởi em sợ, nếu chỉ cần nhích thêm một bước nữa thôi, em sẽ không ngăn được những dòng cảm xúc của mình, em sẽ nói những điều mà những ngày qua em giấu kín.

Ảnh: Phạm Ngọc Bằng.

Ảnh: Phạm Ngọc Bằng.

Nếu còn là một cô gái tuổi hai mươi, hẳn em sẽ sẵn sàng đánh cược trái tim mình và để cho cảm xúc chảy xuôi. Nhưng em đã không còn là một cô gái hai mươi nữa. Em đã lớn. Và em cần phải tinh tế để nhận ra rằng: Đôi khi, giữ lại cho riêng mình những khoảnh khắc yêu thương ấy, có lẽ sẽ tốt hơn. Để những lo lắng, quan tâm trước đó sẽ không bao giờ mất đi… Em thật khờ quá phải không?

Em nhớ có một lần đứng trước khu danh lam thắng cảnh ruộng bậc thang ở Thông Nguyên, thả xuôi mái tóc mình và nhìn những giọt sương vẫn còn giăng ngang thung lũng trong cái ánh nắng yếu ớt của buổi ban trưa, lúc đó em đã nghĩ rằng nếu chỉ cần đứng ở đây thêm một chút nữa thôi, hẳn em sẽ cho ra lò một bài thơ nào đấy. Thật buồn cười phải không? Nhưng là em đang nói thật đấy. Nhiều năm rồi từ sau những đắng đót của một thời tuổi trẻ, em đã không cho những câu chữ trượt dài trên những vần thơ. Em đã phanh mọi cảm xúc của mình trên từng câu chữ và cương quyết không để nó "rơi". Thế mà trên mảnh đất Tây Bắc xa xôi kia, em lại bắt đầu mơ. Những giấc mơ về một bài thơ. Những giấc mơ về mùi hương hoa trẩu dịu thơm khắp núi rừng…

Ngày mai, em sẽ lại trở về đồng bằng, về với nước Đức phồn hoa, mang theo tất cả những yêu thương vừa gói gém lại từ miền sơn cước và cả những yêu thương không-thể-nói-nên-lời. Em sẽ nhớ những gì thêm nữa đây ngoài những thứ em đã yêu? À đúng rồi! Làm sao em có thể quên được những đoạn đường đèo quanh co mà người ta vẫn thường hay gọi là "đặc sản cua". Làm sao em có thể quên được những nụ cười trẻ thơ và những đôi mắt như biết nói đã không ít lần làm em thổn thức. Làm sao em có thể quên được những tiếng gọi nhau í ới của những người đàn bà Nùng và tình cảm trìu mến thân thương của những người dân miền núi. Làm sao em có thể quên được cái khoảnh khắc khi nắng chiều buông trên dòng sông Chảy, em ngồi trên xe nhìn những giọt nắng lách mình qua những đám mây rồi soi trên dòng nước và mơ màng về một nơi rất xa.

Hãy cho em được mơ về một ngày trở lại. Cho em được nhắm mắt đứng trước những thửa ruộng bậc thang thêm một lần nữa. Cho em được hít thở khí trời và hương thơm của gió, của mây, của những loài hoa mà có thể sẽ mãi mãi em không bao giờ biết tên chúng. Và hãy cho em được một lần nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy và chôn chặt tình cảm của mình nơi mảnh đất biên cương.

Vài nét về blogger:

Chia sẻ bài viết qua email


Store Ngôi sao

Gửi email cho tác giả

  • Store Ngôi sao

    Cảm ơn bạn đã trải nghiệm phiên bản mới của ngoisao.net. Tất cả những ý kiến đóng góp của bạn sẽ giúp chúng tôi cải thiện, tối ưu sản phẩm.

    Mức độ hài lòng của bạn về phiên bản mới?

    Không hài lòng

    Rất hài lòng

    Tại sao bạn lại đánh giá như trên?